Nỗi đau xót và tiếc thương của tác giả trước sự ra đi của vua Quang Trung được thể hiện như thế nào?
Nỗi đau xót và tiếc thương của tác giả trước sự ra đi đột ngột của vua Quang Trung được thể hiện qua nhiều câu thơ trong bài "Ai Tư Vãn":
- Sự bất ngờ, bàng hoàng: "Bỗng đâu, trời đổ cơn sầu": Bất ngờ, bi thương trước sự ra đi của vua Quang Trung.
- Nỗi đau xót tột cùng: "Vua băng, để lại muôn vàn sầu đau": Nỗi đau xót tột cùng của tác giả trước sự mất mát to lớn này.
"Ôi! Biển rộng sông dài, biết đâu mà tìm": Niềm tiếc nuối vô hạn khi không thể tìm được hình bóng của vua Quang Trung.
- Nỗi nhớ thương da diết: "Nhớ ngày vua ngự Long Tuyền": Nhớ về những ngày tháng cùng vua luyện tập, rèn dũa quân binh.
"Nhớ ngày vua ngự cung đình": Nhớ về những ngày tháng huy hoàng khi vua ngự triều, trị vì đất nước.
"Nhớ ngày vua đi đánh giặc": Nhớ về những ngày tháng vua xông pha trận mạc, bảo vệ non sông.
"Nhớ ngày vua ngự thuyền rồng": Nhớ về những ngày tháng cùng vua du ngoạn, ngắm cảnh non sông.
"Nhớ ngày vua ngự vườn hoa": Nhớ về những ngày tháng cùng vua dạo bước, ngắm cảnh trăng sao.
- Nỗi đau thương lan tỏa:
"Mẹ già đau khổ, nhìn con thơ": Nỗi đau của mẹ già khi mất đi người con trai tài ba.
"Con thơ bơ vơ, nhìn cha mẹ": Nỗi bơ vơ, lạc lõng của con thơ khi mất đi cha mẹ.
=> Nỗi đau xót và tiếc thương của tác giả được thể hiện qua những hình ảnh thơ bi ai, thê lương, những câu hỏi tu từ đầy xót xa, cùng nhịp điệu thơ chậm rãi, buồn bã. Nỗi đau ấy như xé nát tâm can, khiến người đọc không khỏi thổn thức, đồng cảm.