Trí tưởngtượngphongphú
Giô-an Rô-linhlàmộtcôbécótrítưởngtượngrấtphongphú. Giô-anthườngnghĩranhiềucâuchuyệnvàkểchoemgáinghe. ChỉcầnnhìnthấymộtchúthỏlàGiô-an cóngaymộtcâuchuyện. Côbắtđầukểchoem: “Thỏ con bịsốt. Côongmangđếnchothỏmộtchiếc bánh quymậtong. Thỏănxong, khỏibệnhliền.”.Hômsau, emgáinàinỉcôkểtiếp. Giô-an kể: “Côong lo lắngchobệnhtìnhcủathỏ. Ong tiêmchothỏmộtmũi...”.Đứaemvộikêu: “Khôngphải, hôm qua chịkểkhác.”.Giô-annghĩcónênviếtracâuchuyệncủamình, trướckhiquênmất. CâuchuyệnChúthỏ conđượcrađờinhưthế. ĐócũnglàlầnđầutiênGiô-anướcmơtrởthànhnhàvăn. Giô-an bắtđầughilạinhữngcâuchuyệnmớivàomộtcuốnsổ.
Sau khitốtnghiệpđạihọc, Giô-an làmviệctạimộtcông ty nhưngtrongđầucôluôntrànngậpnhữngcâuchuyện. Mộtlần, ngồitrêntàu, nhìnracửasổ, côchợtnghĩtớihìnhảnhmộtcậubévớicặpkínhvàmộtvếtsẹohìnhtiachớptrêntrán. Thếlàtrướcmắtcô, cảđoàntàuđivàothếgiớiphépthuậtkìthú. Giô-an đặttênchocậubélà Ha-riPót-tơ. Cônghĩvềngôitrườngcậubétheohọc, bạnbècủacậu,... Càngviết, côcàngphấnkhích.
Mộtnămtrôi qua, Giô-an đãviếtxongtậptruyệnđầutiênvề Ha-riPót-tơ. Côgửibảnthảođếnnhiềunhàxuấtbảnnhưngđềubịtừchối. Rất may, mộtnhàxuấtbảnđãnhậnlời. Khi cuốnsáchđượcxuấtbản, Giô-an muốnhétthật to: “Mơướccủamìnhđãtrởthànhhiệnthực!”. Nhưng điềucôkhôngngờtới, Ha-riPót-tơvàhònđáphùthuỷđãthuhútsựchú ý củarấtnhiềutrẻemtrêntoànthếgiới. Giô-antrởthànhnhàvănnổitiếng. Cóthườngnóivớicácbạnđọc: “Nếukhôngsángtác, tôisẽkhôngthểngủngon.”.
(Theo Dun Dơ-rim, Bảo Khanh dịch)


Những chi tiếtnàochobiếtngaytừnhỏ, Giô-an Rô-linhđãcótrítưởngtượngrấtphongphú?