Nghe thêm những ý kiến của thầy cô, bạn bè,… về một bài thơ tám chữ, chỉ ra tính thuyết phục của ý kiến đó.
- Ý kiến: Bàithơ“ViếnglăngBác” (Viễn Phương) làbàithơgiàuchấtsuytưởng,chấttrữtìnhđằmthắmvớicáchsửdụngnhiềuluyếnláyngônngữ,phongphúâmđiệukhiếnbàithơmauchóngđượcđôngđảobạnđọctiếpnhận.
Xin chàocácbạn! Sau khinghebàiphátbiểucủacácbạnvềđềtài: “Bàithơ “ViếnglăngBác” (Viễn Phương) làbàithơgiàuchấtsuytưởng, chấttrữtìnhđằmthắmvớicáchsửdụngnhiềuluyếnláyngônngữ, phongphúâmđiệukhiếnbàithơmauchóngđượcđôngđảobạnđọctiếpnhận”.Tôinhậnthấy, tínhthuyếtphụctrong ý kiếnphátbiểucủacácbạnvềbàithơ "ViếnglăngBác" củanhàthơViễn Phươngrấtrõràngvàmạnhmẽ. Dướiđâylàphântíchvềtínhthuyếtphụctrong ý kiếnnày:
Thứnhất, đâylàbàithơgiàuchấtsuytưởng, chấttrữtìnhđằmthắm. Sửdụngcáchxưnghô “con – Bác” vàthay “viếng” thành “thăm”,nhàthơvừathểhiệnsựtônkínhmộtcáchgầngũi, vừagiảmbớtđisựđaubuồn. Bằngcáchnày, ngườiđọchiểurằngBácvẫncònsốngmãi, chỉlàđangngủmộtgiấcthậtlâu, thậtdàimàthôi. Quanh lăngBáclàhìnhảnhhàngtrethânthuộc, gắnbóvớilàngquê Việt Nam, cũngchínhlàhìnhảnhẩndụtượngtrưngcho con người Việt Nam vớisứcsốngbềnbỉ, kiêncườngtrướcmọiphongbabãotáp, thửtháchkhókhăn. Màutremãixanhnhưcáisứcsốngbấtdiệtcủadântộc Việt Nam trướcnhữngthửtháchkhắcnghiệtcủatựnhiênvàlịchsử. HàngtrebênlăngBáckhẽđuđưa, âuyếmgiấcngủngànđờicủaBácnhưthuởấuthơtrelàmbạnvớiNgười. Mặttrờicủathiênnhiênđemlạisứcsốngchomuônloài, gợichotácgiảliêntưởngrằngBáccủachúng ta cũnglàmộtmặttrời, đã soi đườngdẫnlốichonhândânđilêntừtrongđêmtốinôlệđếncuộcđờisánglạngcủatự do vàđộclập.
Thứhai, cáchsửdụngnhiềuluyếnláyngônngữ, phongphúâmđiệu. Bàithơcógiọngđiệuphùhợpvớinội dung tìnhcảm, cảmxúc: vừatrangnghiêm, sâulắng, vừathathiết, đauxót, tựhào. Vớithểthơtámchữ xen lẫnnhữngdòngthơbảychữhoặcchínchữ. Nhịpthơchủyếulànhịpchậm, diễntảsựtrangnghiêm, thànhkínhvànhữngcảmxúcsâulắng. Riêngkhổcuốinhịpthơnhanhhơn, phùhợpvớisắctháicủalòngmongước. Hình ảnhthơcónhiềusángtạo, kếthợphìnhảnhthựcvớihìnhảnhẩndụ, biểutượng. Nhữnghìnhảnhẩndụ- biểutượngnhư “Mặttrờitronglăng”, “trànghoa”, “vầngtrăng”, “trờixanh”... vừathânthuộcvừagầngũivớihìnhảnhthực, vừasâusắc, có ý nghĩakháiquátvàtìnhcảmcủacảdântộcđốivớivịlãnhtụkínhyêu.
Bàithơthậtgiàuhìnhảnh, giàucảmxúc, mấy ai đọcbàithơkhôngthấy rung độngtronglòng. Bằngcáchsửdụngđiêuluyệnnhữngbiệnpháptutừmộtcáchsángtạo, tácgiảđãthểhiệntìnhcảmđằmthắmlạirấtgiảndịchânthànhđốivớiBác. Nhà thơtruyềnđượccảmxúccủamìnhđếnngườiđọcchínhbởcảmxúccủatácgiảcũnglàcảmxúccủađồngbàonambộnóiriêng, củadântộcnóichung.