3000 câu Trắc nghiệm tổng hợp Tiếng Anh 2026 (có đáp án) - Phần 7

It costs a lot of money for a country to host an international sports event, such as the Olympic Games and Football World Cup. Some people think that this is a waste of money, but others beli

Giải thích

Hướng dẫn giải:

Gợi ý 1:

The debate over whether hosting international sports events like the Olympics or the World Cup constitutes a wise investment of public funds is perennial. While some argue that such mega-events are an unjustifiable drain on national resources, I contend that they can be immensely beneficial, provided that the hosting strategy is built upon a foundation of long-term urban planning rather than short-term prestige.

The primary argument against hosting such events is the staggering financial burden. The construction of specialized stadiums and infrastructure often exceeds initial budgets, leading to massive public debt. Critics correctly identify the "white elephant" phenomenon, where expensive venues fall into disuse after the event. When these funds are diverted from essential social services like healthcare and education, it is easy to view the event as an indulgence. However, the disadvantage is not the event itself, but the lack of foresight in planning for its post-event utility.

Conversely, the benefits can be profound if the event acts as a catalyst for national development. For example, hosting an Olympics often triggers the acceleration of public transport projects and urban renewal schemes that would otherwise take decades to secure funding for. These improvements serve the general public long after the athletes have left. Furthermore, the global visibility gained can bolster a nation’s soft power, attracting foreign investment and tourism. The economic activity generated during and after the event can compensate for the initial costs, transforming the event into a driver of sustainable growth.

In conclusion, the decision to host a mega-event should be a calculated strategic move. If the facilities are designed for multi-purpose community use and the infrastructure investments are aligned with national developmental goals, the event is far from a waste. It is a catalyst for modernization that justifies the initial expenditure.

(Cuộc tranh luận về việc liệu việc đăng cai các sự kiện thể thao quốc tế như Thế vận hội hay World Cup có phải là một khoản đầu tư khôn ngoan cho ngân sách công hay không vẫn luôn là một chủ đề nóng. Mặc dù một số người lập luận rằng các sự kiện lớn này là sự tiêu tốn không thể biện minh cho nguồn lực quốc gia, tôi cho rằng chúng có thể mang lại lợi ích to lớn, miễn là chiến lược đăng cai được xây dựng trên nền tảng quy hoạch đô thị dài hạn thay vì chỉ vì danh tiếng ngắn hạn.

Lập luận chính chống lại việc đăng cai các sự kiện như vậy là gánh nặng tài chính khổng lồ. Việc xây dựng các sân vận động và cơ sở hạ tầng chuyên dụng thường vượt quá ngân sách ban đầu, dẫn đến nợ công lớn. Những người chỉ trích đã xác định đúng hiện tượng "voi trắng" (tài sản tốn kém nhưng không mang lại giá trị), nơi các địa điểm đắt đỏ trở nên vô dụng sau khi sự kiện kết thúc. Khi các quỹ này bị chuyển hướng khỏi các dịch vụ xã hội thiết yếu như y tế và giáo dục, rất dễ coi sự kiện này là một sự nuông chiều xa xỉ. Tuy nhiên, bất lợi không nằm ở bản thân sự kiện, mà nằm ở sự thiếu tầm nhìn trong việc lập kế hoạch sử dụng sau sự kiện.

Ngược lại, các lợi ích có thể rất sâu sắc nếu sự kiện đóng vai trò là chất xúc tác cho sự phát triển quốc gia. Ví dụ, việc đăng cai Thế vận hội thường đẩy nhanh các dự án giao thông công cộng và các kế hoạch đổi mới đô thị mà nếu không có sự kiện này, sẽ phải mất hàng thập kỷ mới có thể được cấp vốn. Những cải tiến này phục vụ công chúng lâu dài sau khi các vận động viên đã rời đi. Hơn nữa, khả năng hiển thị toàn cầu đạt được có thể củng cố quyền lực mềm của một quốc gia, thu hút đầu tư nước ngoài và du lịch. Hoạt động kinh tế được tạo ra trong và sau sự kiện có thể bù đắp cho các chi phí ban đầu, biến sự kiện thành động lực tăng trưởng bền vững.

Tóm lại, quyết định đăng cai một sự kiện lớn nên là một bước đi chiến lược có tính toán. Nếu các cơ sở vật chất được thiết kế để sử dụng đa mục đích cho cộng đồng và các khoản đầu tư cơ sở hạ tầng được căn chỉnh theo các mục tiêu phát triển quốc gia, sự kiện này hoàn toàn không phải là một sự lãng phí. Đó là chất xúc tác cho sự hiện đại hóa, biện minh cho khoản chi phí ban đầu.)

Gợi ý 2:

The controversy surrounding the financial viability of hosting global sports competitions is centered on a conflict between national ambition and domestic reality. While proponents highlight the symbolic and economic opportunities, I maintain that for many nations, the disadvantages of hosting such events outweigh the potential advantages due to the high risk of fiscal mismanagement and neglect of urgent local needs.

The most significant disadvantage is the opportunity cost. Billions of dollars spent on a month-long sports spectacle could arguably be more efficiently utilized to address systemic issues such as income inequality, substandard housing, or failing educational systems. When a government prioritizes the construction of opulent stadiums over the welfare of its citizens, it risks social instability and public resentment. Furthermore, the economic boost promised by organizers is often exaggerated; tourism spikes are usually temporary and rarely cover the long-term maintenance costs of the newly built infrastructure, which often becomes a financial burden for future taxpayers.

On the other hand, the argument for hosting often relies on the potential for nation-building and infrastructural development. It is true that major events can place a country on the map, potentially increasing its appeal to global investors and tourists. Proponents argue that this prestige acts as a turning point for modernization. However, this is an optimistic view that ignores the reality that many developing nations have faced economic crises shortly after the games conclude due to the sheer scale of the debt incurred.

In my view, unless a country is already highly developed and has an existing infrastructure that requires only minor upgrades, the risks of hosting are too great. The pursuit of international prestige should not take precedence over the fundamental needs of the population. A country should first invest in the health, education, and standard of living of its people before pursuing the temporary glory of an international sports event.

(Cuộc tranh cãi xoay quanh khả năng tài chính của việc đăng cai các cuộc thi thể thao toàn cầu tập trung vào xung đột giữa tham vọng quốc gia và thực tế trong nước. Trong khi những người ủng hộ làm nổi bật các cơ hội mang tính biểu tượng và kinh tế, tôi duy trì quan điểm rằng đối với nhiều quốc gia, những bất lợi của việc đăng cai các sự kiện như vậy vượt xa những lợi thế tiềm năng do nguy cơ cao về quản lý tài chính yếu kém và sự bỏ bê các nhu cầu địa phương cấp bách.

Bất lợi đáng kể nhất là chi phí cơ hội. Hàng tỷ đô la chi cho một sự kiện thể thao kéo dài một tháng có thể được sử dụng hiệu quả hơn để giải quyết các vấn đề mang tính hệ thống như bất bình đẳng thu nhập, nhà ở không đạt chuẩn hoặc hệ thống giáo dục yếu kém. Khi một chính phủ ưu tiên việc xây dựng các sân vận động xa hoa thay vì phúc lợi của công dân, họ có nguy cơ gây ra sự bất ổn xã hội và sự phẫn nộ từ công chúng. Hơn nữa, sự thúc đẩy kinh tế do các nhà tổ chức hứa hẹn thường bị phóng đại; sự gia tăng du lịch thường chỉ là tạm thời và hiếm khi chi trả được chi phí bảo trì dài hạn của cơ sở hạ tầng mới được xây dựng, vốn thường trở thành gánh nặng tài chính cho những người đóng thuế trong tương lai.

Mặt khác, lập luận ủng hộ việc đăng cai thường dựa trên tiềm năng xây dựng quốc gia và phát triển cơ sở hạ tầng. Đúng là các sự kiện lớn có thể đưa một quốc gia lên bản đồ thế giới, có khả năng tăng sức hấp dẫn đối với các nhà đầu tư và khách du lịch toàn cầu. Những người ủng hộ cho rằng danh tiếng này đóng vai trò như một bước ngoặt cho sự hiện đại hóa. Tuy nhiên, đây là một quan điểm lạc quan bỏ qua thực tế rằng nhiều quốc gia đang phát triển đã phải đối mặt với các cuộc khủng hoảng kinh tế ngay sau khi các trò chơi kết thúc do quy mô nợ phải gánh chịu quá lớn.

Theo quan điểm của tôi, trừ khi một quốc gia đã rất phát triển và có cơ sở hạ tầng sẵn có chỉ cần nâng cấp nhỏ, rủi ro của việc đăng cai là quá lớn. Việc theo đuổi danh tiếng quốc tế không nên được đặt lên trên các nhu cầu cơ bản của người dân. Một quốc gia nên đầu tư trước vào sức khỏe, giáo dục và mức sống của người dân trước khi theo đuổi vinh quang tạm thời của một sự kiện thể thao quốc tế.)