In how many paragraphs does the writer mention relationships
Tác giả đề cập đến mối quan hệ giữa các tầng lớp xã hội, văn hóa khác nhau trong bao nhiêu đoạn văn?
Trả lời: hai đoạn văn
- Đoạn 3: Người kể chuyện làm rõ lý do vì sao hai đứa trẻ không coi nhau là bạn, chính vì khác biệt về tầng lớp xã hội.
- Đoạn 5: Người kể chuyện tả lại công việc hàng ngày khác nhau của hai đứa trẻ, cho thấy vai trò của từng tầng lớp trong xã hội.
Chọn B.
Dịch bài đọc:
NGƯỜI ĐUA DIỀU
Ali và Baba lớn lên cùng nhau như đôi bạn để chỏm, hệt như tôi và Hassan cùng lớn lên ở thế hệ sau. Baba luôn kể cho chúng tôi nghe về những trò tinh nghịch của ông và Ali. Nhưng không có một chuyện nào ông kể mà trong đó Baba lại xem Ali như bạn của mình.
Điều lạ lùng là, tôi cũng không bao giờ nghĩ tôi và Hassan là đôi bạn. Dẫu sao, cũng không theo nghĩa thông thường. Bất kể là việc chúng tôi dạy nhau đi xe đạp buông hai tay, hay thiết kế một chiếc máy ảnh tại nhà có đủ chức năng từ một hộp các tông. Bất kể là chúng tôi cùng nhau thả diều suốt mùa đông, và đua diều. Bất kể đối với tôi, bộ mặt của người Afghanistan chính là bộ mặt của thằng bé có dáng người thon thả, với cái đầu cạo trọc, đôi tai mọc thấp, thằng bé với bộ mặt búp bê Tàu vĩnh viễn ngời sáng nụ cười môi hẻ.
Bất chấp mọi điều đó. Bởi vì lịch sử không dễ để mà vượt qua. Tôn giáo cũng vậy. Rốt cuộc rồi vẫn cứ là người Pashtun, còn cậu ấy là người Hazara. Tôi là người Sunmi và cậu ấy là người Shi’a, và không gì có thể thay đổi điều đó. Không gì hết.
Chúng tôi cùng nhau đi xem bộ phim cao bồi viễn Tây đầu tiên, Rio Bravo, do diễn viên John Wayne thủ vai, ở Công viên Điện ảnh. Tôi nhớ mình đã từng nài xin Baba mang chúng tôi tới Iran, để chúng tôi có thể gặp John Wayne. Baba phá lên cười một chuỗi dài tưởng vỡ họng, rồi giải thích cho chúng tôi khái niệm về lồng tiếng. Hassan và tôi sửng sốt. Sững sờ. John Wayne không thực sự nói tiếng Farsi và ông ta không phải người Iran! Ông ta là người Mỹ, hệt như những người đàn ông và đàn bà tóc dài thân thiện chúng tôi luôn thấy vơ vẩn ở Kabul, mặc những chiếc váy màu sặc sỡ và xơ gấu.
Trong năm học, chúng tôi có lệ quen hàng ngày. Vào lúc tôi lề mề ra khỏi giường và lê đến buồng tắm thì Hassan đã tắm rửa rồi, cả cầu nguyện kinh Namaz buổi sáng với ông Ali và sửa soạn bữa sáng cho tôi. Trong khi tôi ăn và phàn nàn về bài tập về nhà, Hassan dọn dẹp giường ngủ, đánh giày cho tôi, là áo ngoài mặc hôm đó và xếp sách bút cho tôi. Tôi thường nghe thấy cậu hát một mình ở ngoài tiền sảnh lúc là quần áo, hát nhưng bài ca cổ Hazara bằng giọng mũi.