Đề thi tham khảo ĐGNL Đại học Sư phạm TP.Hồ Chí Minh môn Tiếng Anh có đáp án - Đề số 2

How does Lucy get to work? A. By bus or train B. By car C. On foot D. By bike

16/80

How does Lucy get to work?    

By bus or train

By car

On foot

By bike

Giải thích

Đáp án đúng là A

How does Lucy get to work? (Lucy đi làm bằng phương tiện gì?)

A. by bus or train (bằng xe buýt hoặc tàu hỏa) 

Đúng. Dựa trên thông tin “I get a lot of my best ideas when I’m on my way to work, on the bus or train” (Tôi thường nảy ra nhiều ý tưởng hay nhất khi đang trên đường đi làm bằng xe buýt hoặc tàu hỏa).

B. by car (bằng ô tô) 

Sai. Cô nói: “I could drive... but that makes me tired” (Tôi có thể lái xe... nhưng việc đó làm tôi mệt mỏi), ngụ ý rằng cô không chọn cách này.

C. on foot (đi bộ) 

Sai. Cô nói đó là công việc mơ ước (My dream job would be one where I could walk to work) nhưng nó “hasn't happened yet” (vẫn chưa thành hiện thực).

D. by bike (bằng xe đạp) 

Sai. Thông tin này không có trong bài nghe.

Bài nghe

Dịch bài nghe

M: Today we have with us in the studio Lucy Rainbow, who earns her living as a painter. Good morning, Lucy. Can you tell us about your job? 

 

W: Well, I don’t paint pretty pictures you can hang on your walls at home. Mainly I work in the theatre painting the background scenery for plays. I’ve also done a couple of CD covers. That was great, because I got to meet my favourite pop stars. 

 

M : So how did all this start?

W: Well, I always intended to become a proper artist. But I couldn’t sell any of my paintings, and anyway I got bored working alone! I was offered a job in an advertising agency but the idea of working in a theatre attracted me more. I get the chance to paint something different every day. I get paid reasonably well, and I work with a team of wonderful people. 

 

M: So you enjoy your work, but doesn’t it have any disadvantages? 

W: Mostly, I love it. The only thing that causes me stress is that often I have too many things to do at the same time while at other times I have nothing to do. It’s difficult to organise my time, but I always make sure I stop for lunch. 

M: How many hours do you work on an average day?

W: There’s no such thing as an average day! But generally, I start work at eight in the morning, and go through until seven. That makes it an eleven-hour day, which is much longer than the eight hours that most people work. 

M: Is your journey to work difficult?

 

W: Not really. My dream job would be one where I could walk to work but that hasn’t happened yet. I could drive to the theatre, but that makes me tired and I get a lot of my best ideas when I’m on my way to work, on the bus or train. 

 

M: Do you have time for any hobbies?

 

W: Not as much as I’d like. I used to play a lot of tennis until I hurt my ankle and I was a regular visitor to an art gallery near my home until it closed down. In the little spare time I have, I’m doing a course in computer graphics. I hope what I learn will help me in my job. 

 

 

M: Well, thank you, Lucy. It’s been interesting talking to you.

M (Người dẫn chương trình): Hôm nay chúng ta có sự góp mặt của Lucy Rainbow tại trường quay, một người kiếm sống bằng nghề họa sĩ. Chào buổi sáng, Lucy. Cô có thể chia sẻ cho chúng tôi về công việc của mình không?

W (Lucy): À, tôi không vẽ những bức tranh xinh xắn mà bạn có thể treo trên tường nhà đâu. Chủ yếu tôi làm việc trong nhà hát, vẽ bối cảnh sân khấu cho các vở kịch. Tôi cũng từng thiết kế một vài bìa đĩa CD nữa. Việc đó rất tuyệt vì tôi đã có cơ hội gặp gỡ những ngôi sao nhạc pop mà mình yêu thích.

M: Vậy mọi chuyện đã bắt đầu như thế nào?

W: Thực ra, tôi luôn dự định trở thành một họa sĩ thực thụ. Nhưng tôi chẳng bán được bức tranh nào cả, và dù sao thì tôi cũng thấy chán khi phải làm việc một mình! Tôi từng được mời làm việc tại một công ty quảng cáo, nhưng ý tưởng làm việc trong nhà hát lại thu hút tôi hơn. Tôi có cơ hội được vẽ những thứ khác nhau mỗi ngày. Tôi được trả lương khá ổn và được làm việc với một đội ngũ những con người tuyệt vời.

M: Cô rất tận hưởng công việc của mình, nhưng liệu nó có nhược điểm nào không?

W: Phần lớn là tôi yêu nó. Điều duy nhất khiến tôi căng thẳng là đôi khi tôi có quá nhiều việc phải làm cùng một lúc, trong khi những lúc khác lại chẳng có việc gì để làm. Rất khó để sắp xếp thời gian của mình, nhưng tôi luôn đảm bảo rằng mình sẽ dừng lại để ăn trưa.

M: Trung bình một ngày cô làm việc bao nhiêu tiếng?

W: Không có cái gọi là “ngày trung bình” đâu! Nhưng nhìn chung, tôi bắt đầu làm việc từ 8 giờ sáng và kéo dài cho đến 7 giờ tối. Như vậy là một ngày làm việc 11 tiếng, dài hơn nhiều so với mức 8 tiếng của hầu hết mọi người.

 

M: Việc đi lại đến chỗ làm của cô có khó khăn không?

W: Không hẳn. Công việc mơ ước của tôi là một nơi mà tôi có thể đi bộ đi làm, nhưng điều đó vẫn chưa thành hiện thực. Tôi có thể lái xe đến nhà hát, nhưng việc đó làm tôi mệt mỏi; trong khi đó, tôi thường nảy ra nhiều ý tưởng hay nhất khi đang trên đường đi làm bằng xe buýt hoặc tàu hỏa.

M: Cô có thời gian cho sở thích cá nhân nào không?

W: Không nhiều như tôi mong muốn. Tôi từng chơi tennis rất nhiều cho đến khi bị chấn thương mắt cá chân, và tôi cũng từng là khách quen của một triển lãm nghệ thuật gần nhà cho đến khi nó đóng cửa. Trong chút thời gian rảnh rỗi hiếm hoi, tôi đang theo học một khóa về đồ họa máy tính. Tôi hy vọng những gì mình học được sẽ giúp ích cho công việc hiện tại.

M: Vâng, cảm ơn Lucy. Rất thú vị khi được trò chuyện cùng cô.