How do Rachel’s daughters help her?
Đáp án đúng là C
How do Rachel’s daughters help her? (Các con gái của Rachel giúp đỡ cô ấy như thế nào?)
A. They show new dolls to their school friends. (Chúng cho bạn học xem những con búp bê mới.)
⭢ Sai. Rachel nói chính cô là người mang búp bê đến trường tiểu học (I take new dolls to the local primary school).
B. They think of ideas for new stories. (Chúng nghĩ ra các ý tưởng cho những câu chuyện mới.)
⭢ Sai. Rachel và Lena là người nghĩ ra câu chuyện (Like me, Lena has two daughters, so whenever we've invented a new story we show it to our four girls first).
C. They give her their opinions on her new plays. (Chúng đưa ra ý kiến về các vở kịch mới của cô ấy.)
⭢ Đúng, dựa trên thông tin “whenever we've invented a new story we show it to our four girls first. They always tell us exactly what they think of it” (bất cứ khi nào chúng tôi nghĩ ra một câu chuyện mới, chúng tôi đều cho bốn đứa trẻ nhà mình xem trước. Chúng luôn nói chính xác cho chúng tôi biết chúng nghĩ gì về nó).
D. They help her make new dolls. (Chúng giúp cô ấy làm những con búp bê mới.)
⭢ Sai. Thông tin này không được đề cập đến trong bài nghe.
Bài nghe | Dịch bài nghe |
M: Rachel, tell us how your shows for children started. You studied art at college, didn’t you?
W: That’s right. But I gave up my career as an artist when my twin daughters were born. Painting took up too much time when I was looking after them. I thought about teaching art classes part-time, but instead I started making dolls for my daughters. I love acting, so I often invented little plays for the dolls, doing the voices myself.
M: And when did you start doing shows for other people? W: When our daughters were five, my husband suggested using the dolls to entertain the children at their birthday party. I wrote a little show and he built a dolls’ theatre. My daughters and their friends loved it. As a result, other parents asked me to come and do the show at their children’s parties. That’s how it all began.
M: It must be a lot of work for you?
W: Yes. I love making the dolls, but I decided that I needed someone to help me with the shows. Luckily my neighbour, Lena, was keen to perform with me. Her husband records the music to go with the shows. It would be impossible to do everything on my own.
M: Have you ever had any problems? W: Only once. I did a show for a group of three-year-olds, and I’d written a story about a lion. Unfortunately, the children were really afraid of the lion and started crying. I was worried the parents might complain but luckily they were all able to laugh about it afterwards. M: And what did you learn from that? W: The experience taught me that I had to find out beforehand just what children enjoy. Like me, Lena has two daughters, so whenever we've invented a new story we show it to our four girls first. They always tell us exactly what they think of it. And sometimes I take new dolls to the local primary school to check that children like them.
M: And the shows continue to be successful?
W: They do. I have a range of different shows for five to nine-year-olds. In fact, the shows have become so successful I could do one every day, but I don’t want to do that. The reason the shows have become popular, I think, is because I love every minute of every show and so other people love them too. I certainly didn’t realise when I organised that birthday party for my daughters all those years ago that it would change my life so much! | M (Người phỏng vấn): Rachel này, hãy kể cho chúng tôi nghe về việc các buổi diễn dành cho trẻ em của cô đã bắt đầu như thế nào đi. Cô đã học nghệ thuật ở đại học phải không? W (Rachael): Đúng vậy. Nhưng tôi đã từ bỏ sự nghiệp họa sĩ khi hai con gái sinh đôi của tôi chào đời. Việc vẽ tranh chiếm quá nhiều thời gian khi tôi phải chăm sóc các con. Tôi từng nghĩ đến việc dạy các lớp nghệ thuật bán thời gian, nhưng thay vào đó, tôi bắt đầu làm búp bê cho con gái mình. Tôi vốn yêu thích diễn xuất, nên tôi thường tự nghĩ ra những vở kịch nhỏ cho búp bê và tự mình lồng tiếng cho chúng. M: Vậy khi nào cô bắt đầu biểu diễn cho những người khác xem? W: Khi các con gái tôi lên năm tuổi, chồng tôi đã gợi ý dùng những con búp bê đó để giải trí cho bọn trẻ trong bữa tiệc sinh nhật của chúng. Tôi đã viết một kịch bản ngắn và anh ấy đã đóng một rạp hát búp bê. Con gái tôi và bạn bè của chúng đều rất thích. Kết quả là, những phụ huynh khác đã yêu cầu tôi đến biểu diễn tại tiệc của con cái họ. Mọi chuyện đã bắt đầu như thế đó. M: Chắc hẳn đó là một khối lượng công việc khổng lồ đối với cô? W: Đúng vậy. Tôi thích làm búp bê, nhưng tôi quyết định rằng mình cần một người giúp đỡ trong các buổi diễn. May mắn thay, cô hàng xóm của tôi là Lena rất hào hứng biểu diễn cùng tôi. Chồng cô ấy thì thu âm phần âm nhạc đi kèm. Sẽ là không tưởng nếu tôi phải tự mình làm mọi thứ. M: Cô có bao giờ gặp vấn đề gì không? W: Chỉ một lần duy nhất. Tôi đã biểu diễn cho một nhóm trẻ ba tuổi, và tôi đã viết một câu chuyện về một chú sư tử. Không may là lũ trẻ thực sự sợ chú sư tử đó và bắt đầu khóc. Tôi đã lo lắng rằng các phụ huynh sẽ phàn nàn, nhưng thật may là sau đó tất cả họ đều có thể cười vui về chuyện này. M: Và cô đã học được gì từ trải nghiệm đó? W: Kinh nghiệm đó dạy tôi rằng mình phải tìm hiểu trước xem trẻ em thực sự thích điều gì. Giống như tôi, Lena cũng có hai cô con gái, nên bất cứ khi nào chúng tôi nghĩ ra một câu chuyện mới, chúng tôi đều cho bốn đứa trẻ nhà mình xem trước. Chúng luôn nói chính xác cho chúng tôi biết chúng nghĩ gì về câu chuyện đó. Và đôi khi tôi mang những con búp bê mới đến trường tiểu học địa phương để kiểm tra xem trẻ em có thích chúng không. M: Và các buổi diễn vẫn tiếp tục thành công chứ? W: Đúng vậy. Tôi có nhiều buổi diễn khác nhau dành cho trẻ từ năm đến chín tuổi. Thực tế là các buổi diễn đã trở nên thành công đến mức tôi có thể diễn mỗi ngày, nhưng tôi không muốn làm vậy. Tôi nghĩ lý do các buổi diễn trở nên phổ biến là vì tôi yêu từng phút giây của mỗi chương trình, và vì thế những người khác cũng yêu mến chúng. Tôi thực sự đã không nhận ra rằng khi mình tổ chức bữa tiệc sinh nhật cho con gái vào nhiều năm trước, nó lại làm thay đổi cuộc đời mình nhiều đến thế! |