Đọc đoạn trích sau và trả lời câu hỏi:
Mĩ học duy tâm cổ điển Đức mà người tiêu biểu là Hêghen, bên cạnh lập trường duy tâm tiêu cực, có chứa đựng phép biện chứng tích cực khá thú vị. Hêghen định nghĩa “cái đẹp là hiện thân cảm tính của ý niệm tuyệt đối”. Không thấy cái đẹp trong hiện thực khách quan, nhưng ở đây, Hêghen đã thấy được sự thống nhất biện chứng giữa hai mặt nội dung và hình thức của cái đẹp. Xuất phát từ nội dung nghệ thuật theo ý niệm tuyệt đối, Hêghen xem xét sự phát triển của nghệ thuật theo sự “lấn át” dần của ý niệm tuyệt đối bên trong đối với cái vỏ vật chất cảm tính bên ngoài. Lúc đầu, nghệ thuật theo “hình thái tượng trưng”, nơi nội dung ý niệm tuyệt đối bên trong bị vỏ vật chất cảm tính bên ngoài lấn át, chẳng hạn như nghệ thuật kiến trúc Kim tự tháp Ai Cập. Đến “hình thái cổ điển”, nội dung ý niệm tuyệt đối bên trong đã vươn lên tìm sự hài hòa với vỏ vật chất cảm tính bên ngoài, chẳng hạn nghệ thuật của người Hi Lạp. Đến “hình thái lãng mạn”, nội dung ý niệm tuyệt đối đã thắng thế và lấn át hẳn cái vỏ vật chất cụ thể cảm tính bên ngoài, như họa, nhạc, thơ văn, v.v...
(Phương Lựu (chủ biên), Lí luận văn học, NXB Giáo dục, Hà Nội, 2006, tr.24)
Hêghen đã chia sự phát triển của nghệ thuật thành mấy hình thái chính?