Hai thôn chung lại một làng, Cớ sao bên ấy chẳng sangĐoạn văn19/120Hai thôn chung lại một làng, Cớ sao bên ấy chẳng sang bên này? Ngày qua ngày lại qua ngày, Lá xanh nhuộm đã thành cây lá vàng. Bảo rằng cách trở đò giang, Không sang là chẳng đường sang đã đành. Nhưng đây cách một đầu đình, Có xa xôi mấy mà tình xa xôi... (Tương tư – Nguyễn Bính) Giọng điệu chủ đạo của đoạn trích trên là gì?Trách móc nhẹ nhàng.Than thở, giãi bày.Thương cảm, tiếc nuối.Suy tư, triết lí.Giải thíchGiọng điệu chủ đạo của đoạn trích là giọng trách móc nhẹ nhàng. Chọn A.