Gieo hai con xúc xắc cân đối. Khi đó: a) Biến cố A: “Tổng số chấm gieo được ở hai
a) Đúng.
Nhận thấy mặt có số chấm nhỏ nhất của 1 con xúc xắc là mặt 1 chấm.
Khi gieo hai con xúc xắc xuất hiện hai mặt đều có số chấm nhỏ nhất là 1 thì tổng số chấm nhỏ nhất ở hai con xúc xắc là 2 chấm.
Do đó, biến cố A: “Tổng số chấm gieo được ở hai con xúc xắc nhỏ hơn 2” là biến cố không thể.
b) Sai.
Khi gieo hai con xúc xắc đều xuất hiện hai mặt lẻ thì tích số chấm trên mặt hai con xúc xắc là lẻ.
Do đó, biến cố B: “Tích số chấm gieo được ở hai con xúc xắc là số chẵn” là biến cố ngẫu nhiên.
c) Sai.
Các khả năng xảy ra của biến cố C: “Tổng số chấm xuất hiện trên hai con xúc xắc bằng 7” là:
\(\left( {1;\,\,6} \right);\,\,\left( {6;\,\,1} \right);\,\,\left( {3;\,\,4} \right);\,\,\left( {4;\,\,3} \right);\,\,\left( {2;\,\,5} \right);\,\,\left( {5;\,\,2} \right)\).
Do đó, có 6 khả năng có thể xảy ra.
d) Sai.
Các khả năng có thể xảy ra của biến cố D: “Tổng số chấm xuất hiện trên hai con xúc xắc là một số có hai chữ số” là: \(\left( {4;\,\,6} \right),\,\,\left( {6;\,\,4} \right),\,\,\left( {5;\,\,5} \right),\,\,\left( {5;\,\,6} \right),\,\,\left( {6;\,\,5} \right),\,\,\left( {6;\,\,6} \right)\).
Do đó, có 6 khả năng có thể xảy ra.