Em hãy viết đoạn văn (khoảng 200 chữ) nêu cảm nhận về tình cảm của tác giả đối với quê hương được thể hiện trong bài thơ trên.
Gợi ý:
a. Đảm bảo yêu cầu về hình thức, dung lượng
- Viết đúng hình thức đoạn văn (diễn dịch, quy nạp, móc xích…).
- Đảm bảo dung lượng khoảng 200 chữ.
b. Xác định đúng yêu cầu của đoạn văn: tình cảm của tác giả đối với quê hương.
c. Hệ thống ý
- Tác giả cảm nhận quê hương từ những điều bình dị, gần gũi: chùm khế ngọt, con đường đi học, con diều biếc, con đò nhỏ, cầu tre… → thể hiện sự gắn bó máu thịt.
- Tình yêu quê hương còn gắn liền với tuổi thơ, với những trò chơi, cảnh vật, hương đồng gió nội.
- Tình cảm ấy vừa thân thương vừa thiêng liêng: quê hương được ví như người mẹ – chỉ có một và không thể thay thế.
- Qua giọng thơ hồn nhiên, trong trẻo, tác giả gửi gắm niềm biết ơn, trân trọng và khẳng định vai trò to lớn của quê hương trong việc nuôi dưỡng tâm hồn con người.
d. Chính tả, ngữ pháp: Đảm bảo chuẩn chỉnh, ngữ pháp Tiếng Việt.
e. Sáng tạo: Bố cục rõ ràng, lời văn giàu hình ảnh, cảm xúc.
Đoạn văn tham khảo
Quê hương luôn là điểm tựa tinh thần, là cội nguồn thiêng liêng trong tâm hồn mỗi con người. Trong bài thơ Quê hương của Đỗ Trung Quân, tình cảm của tác giả dành cho quê hương được thể hiện vô cùng tha thiết, chân thành qua những hình ảnh rất đỗi bình dị. Quê hương hiện lên từ chùm khế ngọt, con đường đi học, cánh diều biếc, con đò nhỏ, cầu tre nghiêng che bóng mẹ… Tất cả đều gắn bó mật thiết với tuổi thơ trong sáng, hồn nhiên của tác giả. Qua những chi tiết quen thuộc ấy, quê hương trở thành nơi lưu giữ bao kỉ niệm ngọt ngào, chan chứa tình yêu thương. Không chỉ dừng lại ở sự gần gũi, quê hương còn được ví như người mẹ – thiêng liêng, duy nhất và không thể thay thế. Giọng thơ hồn nhiên, trong trẻo đã truyền tải trọn vẹn tình cảm gắn bó, biết ơn và niềm tự hào sâu nặng về quê hương. Bài thơ như một lời nhắc nhở rằng mỗi người cần yêu mến, giữ gìn và có trách nhiệm với quê hương mình, bởi “Quê hương nếu ai không nhớ/ Sẽ không lớn nổi thành người”.