Em hãy viết bài văn (khoảng 400 chữ) kể lại trải nghiệm mà em đã rút ra bài học sâu sắc cho bản thân.
Gợi ý:
a. Đảm bảo cấu trúc bài văn tự sự
- Học sinh biết tạo lập một bài văn tự sự đảm bảo đủ cấu trúc 3 phần: Mở bài, Thân bài, Kết bài.
- Đảm bảo đúng dung lượng khoảng 400 chữ.
b. Xác định đúng yêu cầu của đề: kể lại trải nghiệm mà em đã rút ra bài học sâu sắc cho bản thân.
c. Bài viết có thể triển khai theo nhiều cách khác nhau song cần đảm bảo các ý sau
* Mở bài
- Giới thiệu khái quát: Trong cuộc sống, mỗi người đều có những trải nghiệm đáng nhớ.
- Dẫn dắt: Có những trải nghiệm để lại cho em bài học sâu sắc, giúp em trưởng thành hơn.
- Giới thiệu trải nghiệm sẽ kể (ví dụ: một lần mắc lỗi, một lần đi lạc, một lần thất bại trong học tập, một lần không vâng lời cha mẹ, …).
* Thân bài
- Hoàn cảnh, sự việc xảy ra
+ Thời gian, địa điểm (khi nào, ở đâu).
+ Nhân vật liên quan (bạn bè, thầy cô, cha mẹ, bản thân).
+ Diễn biến ban đầu (em nghĩ gì, hành động thế nào).
- Diễn biến chính
+ Kể lại chi tiết sự việc: Em đã làm gì?; Kết quả ra sao?; Phản ứng của người khác (thầy cô, bạn bè, cha mẹ…).
+ Thể hiện tâm trạng của em khi sự việc xảy ra (lo lắng, xấu hổ, sợ hãi, hối hận...).
- Kết thúc sự việc
+ Em đã nhận ra điều gì sau trải nghiệm ấy.
+ Bài học sâu sắc rút ra (ví dụ: phải trung thực, phải biết nghe lời, phải tự tin, phải cố gắng hơn...).
* Kết bài
- Khẳng định lại trải nghiệm là kỉ niệm đáng nhớ.
- Bày tỏ mong muốn, quyết tâm thay đổi bản thân để tốt hơn.
- Mở rộng: Trải nghiệm giúp em trưởng thành, biết sống có trách nhiệm hơn.
d. Chính tả, ngữ pháp: Đảm bảo chuẩn chính tả, ngữ pháp Tiếng Việt.
e. Sáng tạo: Diễn đạt trong sáng, bài viết thể hiện được sự sáng tạo, độc đáo riêng.
Bài viết hoàn chỉnh
Trong cuộc sống, ai cũng có những kỉ niệm, những trải nghiệm khó quên. Có những kỉ niệm mang lại niềm vui, hạnh phúc, nhưng cũng có những trải nghiệm khiến ta rút ra cho mình một bài học sâu sắc. Em nhớ mãi một lần mắc lỗi vì không trung thực, từ đó em học được cách sống thật thà.
Hôm ấy, trong tiết Toán, cô giáo cho cả lớp làm bài kiểm tra 15 phút. Đề bài không quá khó nhưng lại có một câu em chưa kịp ôn kĩ. Lúc nhìn quanh, em thấy bạn ngồi cạnh làm rất nhanh, liền nảy ra ý định quay sang chép. Ban đầu em còn lưỡng lự, tim đập thình thịch, nhưng cuối cùng vẫn liếc sang và viết vội vào giấy. Không may, hành động ấy bị cô giáo phát hiện. Cô dừng lại bên bàn em, ánh mắt nghiêm khắc khiến em run rẩy, mặt đỏ bừng. Bài kiểm tra bị thu lại ngay lập tức. Cả tiết học hôm đó, em ngồi lặng im, lòng nặng trĩu xấu hổ.
Khi về nhà, em lo lắng vô cùng. Em thú nhận với mẹ tất cả sự việc. Mẹ không la mắng, chỉ nhẹ nhàng nói: “Điểm số không quan trọng bằng sự trung thực. Con có thể làm sai, có thể chưa giỏi, nhưng con phải trung thực với chính mình”. Nghe lời mẹ, em bật khóc, cảm thấy hối hận và tự trách bản thân. Tối đó, em ngồi suy nghĩ rất lâu. Em nhận ra rằng vì muốn đạt điểm cao mà em đã đánh mất sự trung thực – điều quý giá nhất của một học sinh.
Từ lần ấy, em rút ra cho mình một bài học sâu sắc: phải luôn trung thực, dũng cảm thừa nhận thiếu sót và cố gắng khắc phục bằng chính năng lực của bản thân. Sau sự việc đó, em chăm chỉ học Toán hơn, không để mình rơi vào tình huống khó xử như trước. Khi đạt điểm cao nhờ sự nỗ lực thật sự, em cảm thấy tự hào và hạnh phúc hơn rất nhiều.
Trải nghiệm ấy tuy buồn nhưng lại là bài học quý giá giúp em trưởng thành. Em hiểu rằng sai lầm không đáng sợ, quan trọng là sau mỗi sai lầm, ta biết đứng dậy, sửa chữa và sống tốt hơn. Em tự hứa với lòng mình sẽ không bao giờ đánh đổi sự trung thực để lấy điểm số nữa.