Đóng vai Sơn Tinh kể lại cuộc chiến đấu với Thuỷ Tinh hoặc đóng vai Thuỷ Tinh nói chuyện với Sơn Tinh khi mình thua trận (câu chuyện “Sơn Tinh, Thuỷ Tinh”)
Mẫu 1:
Ta là Sơn Tinh, vị thần núi Tản Viên, có phép thần thông dời núi và ngăn chặn thiên tai. Khi ta đang đưa nàng dâu mới của mình là Mị Nương trở về quê hương thì bỗng nghe từ xa tiếng đất đá rơi ầm ầm. Cơn địa chấn khiến đoàn rước dâu náo loạn. Mây đen và sấm chớp ùn ùn kéo đến như muốn xé toạc bầu trời. Ta lập tức sử dụng phép thuật để nâng cao mảnh đất dưới chân thành bức tường đá khổng lồ. Cùng lúc đó, dòng nước hung hãn cuồn cuộn tràn qua mặt đất. Nếu chỉ chậm một chút, ta và đoàn người đã bị cuốn trôi. Phía xa kia, Thủy Tinh với khuôn mặt tức tối, đôi mắt đầy thù hằn đang cưỡi trên đầu con sóng lớn tiến tới. Vừa đi, hắn vừa hô mưa, gọi gió dâng lũ lên cao. Lo cho an nguy của dân chúng nên Thủy Tinh dâng lũ cao bao nhiêu, ta lại dời núi cao bấy nhiêu để chặn cơn sóng dữ. Đồng thời, ta cũng hóa phép tạo ra hàng trăm con kênh nhỏ dẫn nước thoát ra ngoài. Chẳng mấy chốc mà mực nước đã giảm đi rõ rệt. Sau những trận giao tranh ác liệt trong vài tháng trời, cuối cùng Thủy Tinh cạn kiệt sức lực và phải lùi về biển. Còn ta lại cùng vợ mình trở về quê nhà để xây dựng cuộc sống mới.
Mẫu 2:
Ta là Thủy Tinh. Suốt bao năm nay, cứ đến cuối thu, ta lại chuẩn bị đem quân đi đánh Sơn Tinh - kẻ thù không đội trời chung của mình. Mối thù này, chúng ta đã kết với nhau từ rất lâu về trước. Hồi đó, ta từ biển xa vào đất liền để xin cưới nàng Mị Nương xinh đẹp, hiền dịu. Thế nhưng, sau khi ta vượt qua rất nhiều đối thủ, thì lại gặp phải đối thủ nặng kí cuối cùng là Sơn Tinh. Hắn ta có tài dời non lấp bể, nên không hề kém cạnh chút nào khi đứng với người có khả năng hô mưa gọi gió như ta. Thấy chúng ta ngang sức ngang tài, Vua Hùng đã ra quyết định là đưa ra thử thách về sính lễ. Ai mang đầy đủ các lễ vật đế trước thì sẽ cưới được vợ. Nhận thông tin, ta tức tốc trở về nhà chuẩn bị sính lễ. Tìm kiếm cả ngày lẫn đêm, không ngủ không nghỉ, ta cuối cùng cũng tìm đủ lễ vật. Ngờ đâu khi ta đến nơi, thì đám cưới của Sơn Tinh và Mị Nương đã tổ chức xong rồi. Vô cùng tức giận, ta liền gọi mưa đến, dâng nước lên làm thành mưa bão, nhấn chìm cả thành Phong Châu cho hả dạ. Nhưng chưa bằng lòng, ta còn kéo nước đuổi theo đoàn đưa dâu của Sơn Tinh để tấn công hắn. Nhưng hắn chẳng sợ hãi chút nào. Ta dâng nước đến đâu, hắn kéo đất cao đến đó. Hắn còn dựng núi, đắp lũy, đê để chặn thế tiến công của ta nữa. Hai chúng ta cứ thế đánh nhau suốt hằng tháng trời, cuối cùng do kiệt sức nên ta đành rút quân về trong tức giận. Từ đó về sau, năm nào ta cũng hành quân để tấn công Sơn Tinh cả. Dù chưa bao giờ thắng nhưng ta quyết sẽ không bỏ cuộc. Phải đánh đến bao giờ trả được thù xưa mới thôi.