Đóng vai An trong bài đọc và nói về câu chuyện của cô bé và những điều cô bé đã nhận ra qua chuyện đó.
Tớ là An, cô bé đã được gọi là “Chủ nhân của những bông hoa”. Hôm đó, sau khi các loài hoa thổi vào tay tớ khi tớ ngủ, tớ đã vẽ một bức tranh về gia đình mình. Nhưng thật bất ngờ, bức tranh lại lớn dần lên và tớ như bước vào trong đó. Lúc ấy, tớ mới nhận ra bức tranh của mình còn thiếu rất nhiều thứ: đôi chân tớ vẽ không đều khiến tớ bị đau, chú chó chỉ có ba chân, miệng của tớ thì méo xệch, còn bố mẹ thì chưa chắc đã đủ mắt mũi. Căn nhà thì không có cửa, các bức tường lại nham nhở, lem luốc. Tớ thấy thương chú chó của mình lắm. Chú chỉ có ba chân nên đi lại rất khó khăn, nhưng chú không giận tớ. Chú còn nhẹ nhàng khuyên tớ phải làm việc cẩn thận hơn nếu muốn đạt được ước mơ. Và rồi, chính tớ đã cầm bút lên, sửa lại từng nét vẽ, tô lại từng mảng màu. Tớ nhận ra rằng, muốn biến ước mơ thành hiện thực, tớ không thể làm mọi việc qua loa vội vàng. Tớ phải rèn luyện sự kiên nhẫn, tỉ mỉ và làm việc đến nơi đến chốn. Chỉ có như thế, bức tranh của tớ – và cả ước mơ của tớ – mới trở nên đẹp và hoàn hảo hơn.