Đề thi Đánh giá năng lực ĐHQG Hà Nội form 2026 có đáp án (Đề số 18)

Đọc đoạn trích sau và trả lời câu hỏi: RÔ-MÊ-Ô – Kẻ chưa từng bị thương thì há sợ gì sẹo. (Giu-li-ét xuất hiện trên cửa số). Ấy, khe khẽ chứ! Ánh sáng nào vừa lóe trên cửa sổ kia? Đấy

121/235

Đọc đoạn trích sau và trả lời câu hỏi:

RÔ-MÊ-Ô – Kẻ chưa từng bị thương thì há sợ gì sẹo. 

(Giu-li-ét xuất hiện trên cửa số). 

     Ấy, khe khẽ chứ! Ánh sáng nào vừa lóe trên cửa sổ kia? Đấy là phương đông, và nàng Giu-li-ét là mặt trời! – Vừng dương tươi đẹp ơi, hãy hiện lên đi, và giết chết ả Hằng Nga đố kị, héo hon và nhợt nhạt vì đau buồn khi thấy cô hầu của ả lại đẹp hơn ả rất nhiều. Ả ghen với em thế thì em theo ả làm gì? Bộ cánh đồng cốt của ả xanh xao nhợt nhạt, chỉ hợp với những đồ ngu xuẩn, em hãy vứt nó đi. Đấy là người ta quý. Ôi! Đấy là người ta yêu! Ôi, giá nàng biết nhỉ! – Nàng đang nói kìa, nhưng nàng có nói gì đâu: vậy là gì thế? Đôi mắt nàng lên tiếng, ta sẽ đáp lời. Ta liều quá: có phải nàng nói với ta đâu, chẳng qua hai ngôi sao đẹp nhất bầu trời có việc phải đi vắng, đã thiết tha nhờ mắt nàng lấp lánh, chờ đến lúc sao về. Ừ, nếu mắt nàng thay cho sao, và sao xuống nằm dưới đôi lông mày kia thì thế nào nhỉ? Vẻ rực rỡ của đôi gò má nàng sẽ làm cho các vì tinh tú ấy phải hổ ngươi, như ánh sáng ban ngày làm cho đèn nến phải thẹn thùng; còn cặp mắt nàng trên bầu trời sẽ rọi khắp không gian một làn ánh sáng tưng bừng đến nỗi chim chóc sẽ lên tiếng hót vang và tưởng là đêm đã tàn. Kìa, nàng tì má lên bàn tay! Ôi! Ước gì ta là chiếc bao tay, để được mơn trớn gò má ấy!

(W. Shakespeare, Rô-mê-ô và Giu-li-ét, in trong Tuyển tập kịch Shakespeare,  Đặng Thế Bình dịch, Nxb Sân Khấu, Hà Nội, 1995)

Cách nói của Rô-mê-ô trong đoạn trích trên có đặc điểm nổi bật nào?

Sử dụng ngôn ngữ gần gũi, đời thường khiến lời tỏ tình trở nên giản dị, tự nhiên và chân thật

Câu từ biền ngẫu và nhấn nhá tạo cảm giác trang trọng, làm nổi bật vẻ uy nghiêm của tình yêu

Việc lặp đi lặp lại các từ cảm thán tạo nên nhịp điệu dồn dập và bộc lộ sự ngỡ ngàng của lý trí

Ngôn từ giàu hình ảnh và liên tưởng, giúp tình cảm được thể hiện một cách bay bổng và tha thiết

Giải thích

Phương pháp giải:

Căn cứ vào ngữ liệu 

Dạng bài đọc hiểu văn bản văn học - Câu hỏi đơn

Giải chi tiết:

- Phân tích suy luận

Toàn bộ đoạn trích là một màn độc thoại đầy mê đắm của Rô-mê-ô khi nhìn thấy Giu-li-ét xuất hiện. Chàng liên tục dùng những hình ảnh rực rỡ như mặt trời, vầng dương, ánh sao, ánh sáng ban ngày, đèn nến, chim chóc… để liên tưởng và tôn vinh vẻ đẹp người mình yêu.

→ Đây là ngôn ngữ mang tính trữ tình cao độ, được dệt bằng hình ảnh, cảm xúc và tưởng tượng bay bổng, đúng phong cách của Shakespeare.

- Phân tích loại trừ:

+ A sai: Ngôn ngữ trong đoạn trích rất cách điệu, giàu ẩn dụ, không hề “đời thường” hay “giản dị”. Những hình ảnh như “đèn nến thẹn thùng”, “chim chóc tưởng là ngày đã sang” cho thấy đó là lời tỏ tình đầy chất thơ, không phải lời nói thông thường.

+ B sai: Câu từ không mang tính biền ngẫu hay nhấn nhá theo kiểu trang trọng. Trái lại, lời nói của Rô-mê-ô mang chất lãng mạn, cảm xúc cá nhân hóa sâu sắc, không có “uy nghiêm” nào ở đây.

+ C sai: Có cảm thán thật (“ôi!”, “giá nàng biết nhỉ!”), nhưng chúng không nhằm tạo nhịp điệu dồn dập hay biểu hiện “lý trí ngỡ ngàng”. Ngược lại, đó là giọng thổn thức đầy say mê.

- Vì sao D đúng:

+ Đáp án D là phương án duy nhất thể hiện đúng bản chất ngôn ngữ đoạn trích: giàu hình ảnh, liên tưởng, phép ẩn dụ.

+ Việc gắn Giu-li-ét với mặt trời, sao trời, ánh sáng… cho thấy tình cảm của Rô-mê-ô không chỉ nồng nàn mà còn bay bổng đến mức vượt khỏi hiện thực, mang màu sắc mộng tưởng.

+ Sự tha thiết, si mê được thể hiện không bằng lời trực tiếp, mà qua lớp lớp hình ảnh → tạo chiều sâu cảm xúc, biểu cảm thay cho lý trí.