Đọc đoạn trích sau và trả lời câu hỏi: Người ta nhớ nhà, nhớ cửa, nhớ những nét mặt thương yêu, nhớ những con đường đã đi về năm trước, nhớ người bạn chiếu chăn dắt tay nhau đi trên những co
Phương pháp giải:
Căn cứ vào ngữ liệu
Dạng bài đọc hiểu văn bản văn học - Câu hỏi đơn
Giải chi tiết:
- Phân tích suy luận:
Đoạn văn là một dòng cảm xúc dâng trào về quê hương, được thể hiện bằng cách liệt kê đày đặc những hình ảnh quen thuộc: món ăn, cây trái, hương hoa, tên đất, tên người. Câu văn liên tục lặp lại cấu trúc “người ta nhớ…” như một điệp khúc. Tác giả không kể chuyện, không phân tích, chỉ để cảm xúc tự tuôn ra bằng hình ảnh cụ thể. Càng đọc, người ta càng cảm nhận được nỗi nhớ mỗi lúc một dày hơn, đầy hơn.
- Phân tích loại trừ:
+ B sai: Câu này mô tả cảm xúc là “nhẹ nhàng mà sâu lắng”, nhưng không đúng với sắc thái thực tế. Đoạn văn như dòng chảy rào rạt cảm xúc, đầy ắp, như một người xa quê lâu ngày không nén được cảm xúc, cứ phải nói, phải gọi tên mọi thứ đã in sâu trong ký ức.
+ C sai: Câu này gợi ý có sự đan xen giữa cá nhân và cộng đồng. Nhưng thật ra, đoạn văn rất riêng tư. Những điều được nhớ đến đều gắn với một người, một miền đất, chứ không nhằm tái hiện “không gian ký ức cộng đồng” hay “biến động” nào cả.
+ D sai: Đúng là có chi tiết địa phương, nhưng không phải để thể hiện “niềm tự hào văn hóa”. Mục đích ở đây là gọi tên ký ức. Người viết nhớ bằng mùi, bằng vị, bằng hình ảnh thân thuộc – không để ca ngợi, mà để được sống lại trong cảm xúc.
- Vì sao A đúng:
Chỉ có phương án A là thể hiện đúng hai điểm then chốt:
+ Một là cách liệt kê hình ảnh quen thuộc – hoa xoan, rau rút, cá mè, bưởi Vạn Phúc…
+ Hai là lối viết dồn dập, liên tục – khiến ta có cảm giác như dòng cảm xúc không thể dừng lại