Đề thi Đánh giá năng lực ĐHQG Hà Nội form 2026 có đáp án (Đề số 18)

Đọc đoạn trích sau và trả lời câu hỏi: Người ta nhớ nhà, nhớ cửa, nhớ những nét mặt thương yêu, nhớ những con đường đã đi về năm trước, nhớ người bạn chiếu chăn dắt tay nhau đi trên những co

119/235

Đọc đoạn trích sau và trả lời câu hỏi:

 Người ta nhớ nhà, nhớ cửa, nhớ những nét mặt thương yêu, nhớ những con đường đã đi về năm trước, nhớ người bạn chiếu chăn dắt tay nhau đi trên những con đường vắng vẻ ngào ngạt mùi hoa xoan còn thơm ngát hơn cả hoa cau, hoa bưởi. Người ta nhớ heo may giếng vàng; người ta nhớ cá mè, rau rút; người ta nhớ trăng bạc, chén vàng.

     Nhớ quá, bất cứ cái gì của Hà Nội cũng nhớ, bất cứ cái gì của Bắc Việt cũng nhớ, nhớ từ cánh đồng lúa con gái mơn mởn nhớ đi, nhớ từ tiếng hát của người mẹ ru con buổi trưa hè mà nhớ lại; nhớ hoa sấu rụng đầu đường Hàng Trống, nhớ quả bàng ở Hải Hậu rụng xuống bờ sông Đào, nhớ sen Linh Đường thơm ngào ngạt của bầu trời nhớ lên, nhớ nhãn Hưng Yên, vải Vụ Bản, cá anh vũ Việt Trì, na Láng, bưởi Vạn Phúc, cam Bố Hạ, đào Sa Pa mà nhớ xuống.

 (Vũ Bằng, trích Thương nhớ mười hai, Nxb Văn học, Hà Nội, 2001)

Điều gì làm cho đoạn văn trở nên thấm đẫm cảm xúc nhất?

Cách liệt kê các sự vật quen thuộc kết hợp lối viết dồn dập như một dòng hoài niệm cuộn chảy

Việc kết nối hình ảnh thiên nhiên với kỷ niệm riêng để gợi lên nỗi nhớ nhẹ nhàng mà sâu lắng

Cách đan xen các tầng cảm xúc từ cá nhân đến cộng đồng giúp tái hiện một không gian ký ức đầy biến động

Việc chọn lựa những chi tiết mang tính địa phương để khơi dậy niềm tự hào văn hóa trong dòng cảm xúc hoài niệm

Giải thích

Phương pháp giải:

Căn cứ vào ngữ liệu 

Dạng bài đọc hiểu văn bản văn học - Câu hỏi đơn

Giải chi tiết:

- Phân tích suy luận:

Đoạn văn là một dòng cảm xúc dâng trào về quê hương, được thể hiện bằng cách liệt kê đày đặc những hình ảnh quen thuộc: món ăn, cây trái, hương hoa, tên đất, tên người. Câu văn liên tục lặp lại cấu trúc “người ta nhớ…” như một điệp khúc. Tác giả không kể chuyện, không phân tích, chỉ để cảm xúc tự tuôn ra bằng hình ảnh cụ thể. Càng đọc, người ta càng cảm nhận được nỗi nhớ mỗi lúc một dày hơn, đầy hơn.

- Phân tích loại trừ:

+ B sai: Câu này mô tả cảm xúc là “nhẹ nhàng mà sâu lắng”, nhưng không đúng với sắc thái thực tế. Đoạn văn như dòng chảy rào rạt cảm xúc, đầy ắp, như một người xa quê lâu ngày không nén được cảm xúc, cứ phải nói, phải gọi tên mọi thứ đã in sâu trong ký ức.

+ C sai: Câu này gợi ý có sự đan xen giữa cá nhân và cộng đồng. Nhưng thật ra, đoạn văn rất riêng tư. Những điều được nhớ đến đều gắn với một người, một miền đất, chứ không nhằm tái hiện “không gian ký ức cộng đồng” hay “biến động” nào cả.

+ D sai: Đúng là có chi tiết địa phương, nhưng không phải để thể hiện “niềm tự hào văn hóa”. Mục đích ở đây là gọi tên ký ức. Người viết nhớ bằng mùi, bằng vị, bằng hình ảnh thân thuộc – không để ca ngợi, mà để được sống lại trong cảm xúc.

- Vì sao A đúng:

Chỉ có phương án A là thể hiện đúng hai điểm then chốt:

+ Một là cách liệt kê hình ảnh quen thuộc – hoa xoan, rau rút, cá mè, bưởi Vạn Phúc…

+ Hai là lối viết dồn dập, liên tục – khiến ta có cảm giác như dòng cảm xúc không thể dừng lại