Đề 1. Từ đoạn trích “Nhật kí Đặng Thuỳ Trâm” ở trên, hãy nêu lên suy
* Bàiviếtmẫuthamkhảo :
Đề 1:
Cuộcsốngcóvôvàncáchmà con sốngvớinhau, đốixửvớinhau. Đểgópphầnlàmnênmộtđấtnướcgiàuđẹp, vănminh, bácáithìchúng ta cầnsốngvớinhaubằngcáchsốngđẹpđẽnhất.
Sốngđẹplàsốnglạcquan, yêuđời, hướngđếnvàlàmtheonhữngviệcthiện; tíchcựcgiúpđỡngườikhác, yêuthương, chanhòavớinhữngngườixungquanh, biết hi sinhcáitôicánhânvìlợiíchchungcủacộngđồng. Chúng ta hãybiếtyêuthương, sansẻnhữngđiềunhỏnhặtnhấtvớinhữngngườixungquanh, nhữngngườicóhoàncảnhkhókhănhơnmìnhvìnhưthếcuộcsốngnàysẽtrởnênvuivẻvàhạnhphúchơn.
Ngườisốngđẹplàngườiluônluôngiúpđỡ, muốngiúpđỡnhữngngườicóhoàncảnhkhókhănhơnmình, sốngyêuthương, chanhòavớinhữngngườixungquanh, khôngtínhtoánnhỏnhen. Trong xãhộicórấtnhiềumảnhđờichịubấthạnh, đauthương, khổcực, việcchúng ta yêuthương, đùmbọc, giúpđỡnhữngngườiđólàmxoadịu, giảmbớtnỗiđaucủahọ, xãhộicũngsẽpháttriểnđẹpđẽ, vữngmạnhhơn. Khi giúpđỡngườikhác, ta sẽnhậnlạisựkínhtrọng, niềm tin yêucủangườikhácvàlantỏađượcnhữngthôngđiệptíchcựcracộngđồng. Bêncạnhđó, mỗingườibiết chia sẻ, yêuthương, giúpđỡngườikhácsẽgópphầnlàmchoxãhộinàygiàutìnhcảmhơn, pháttriểnvănminhhơn.
Tuy nhiên, trongxãhộivẫncókhôngítngườicótínhíchkỉ, nhỏnhen, chỉbiếtđếnbảnthânmìnhmàkhôngcầnsuynghĩchongườikhác, lạicónhữngngườivôcảmmặckệnỗiđaucủađồngloại,… Nhữngngườinàyđángbịphêphánvàcầnphảithayđổibảnthân, thayđổilốisốngnếumuốncóđượcnhữngđiềutốtđẹphơn.
Cuộcsốngmuônhìnhvạntrạng, cáchchúng ta sốngvàđốixửvớinhausẽgópphầnlàchoxãhộinàytốthơn, vănminhhơn. Hãysốngvớinhaubằngtìnhcảmchânthànhnhất, đẹpđẽnhấtvàđểlạinhiềutiếngthơmchođời.
Đề 2:
Viếtvềhìnhtượngngườilính, đãcókhôngítnhữngtácphẩmvănhọckhaithácvềchủđềnày. ViếtvềngườilínhcóbàithơTây Tiếncủa Quang Dũng vàVăn tếnghĩasĩCầnGiuộccủa Nguyễn Đình Chiểu. Ở haitácphẩm, ngườilínhhiệnlênmangnhữngnétanhdũng, kiêncườngnhưng ở họcũngcónétđộcđáoriêngbiệt.
Đầutiên, xétvềđiểmgiốngnhau, hìnhtượngngườinghĩasĩnôngdânCầnGiuộcvàhìnhtượngngườilính Tây Tiến đềumangvẻđẹpsửthi, ấylàvẻđẹpngườianhhùngthờiđại, họdũngcảm, kiêncườngvàmạnhmẽ, vượt qua mọithiếuthốnvậtchất, họvẫnmangkhíthếanhhùng. Thứnữa, ngườilínhđượccáctácgiảdànhmộttìnhcảmtựhào, ngưỡngmộnhưngcũngtiếcthươngvôhạn. Nếu ở Tây Tiếnđólànỗixótthươngtrướcsựhysinh, mấtmátcủangườilính “Áobàothaychiếuanhvềđất”, họhysinhngaygiữanúirừng, khôngmộtnénhương hay cỗquantài, thì ở Văn tếnghĩasĩCầnGiuộctácgiảlạithểhiệnlòngthươngxótchonhữnghysinhmấtmátcủa bao ngườinghĩasĩ “hỡiôithươngthay!”, giờđâyngườicònsốngchỉbiếttiếcthươngtrướclinhhồncủangườiđãmất. Bêncạnhđó, ở nhữngngườilínhđềuđượccáctácgiảthểhiệnvẻđẹptâmhồn, nhâncáchcaođẹp. Ở họluônmangmộtlòngnước, cămthùgiặc, ý chíquyếttâmđánhđuổiquânxâmlược, ý thứctráchnhiệmcùngtinhthầnhàohiệp, dũngcảmxảthânvìnghĩalớn, vìđộclậpTổquốc.
Giốngnhaulàvậynhưnghìnhtượngngườichiếnsĩ ở haitácphẩmđềucónétriêngbiệt. Đầutiên, xétvềnguồngócxuấtthân, ngườinghĩasĩ trongVăn tế nghĩasĩ CầnGiuộc là ngườinôngdânnghèobịápbức, bịbóclộtvàchứngkiếncảnhđấtnướcrơivàotaygiặctrongkhiquanquântriềuđìnhthìlạilàmngơ. Họkhôngđượcgiáodụcvềtưtưởngyêunướcnhư qua sáchvở, khôngđượcrènluyệnbinhđao. Tinh thầnyêunướccủahọxuấtpháttừtinhthầntựcườngdântộcvàlòngcămthùtrướcsựtànbạocủakẻthù. Đâychínhlàđiểmkhácbiệtvớingườilính Tây Tiến, họxuấtthântừtầnglớp trí thứctrẻ Hà Nội, tạmgácbútnghiênratiềntuyếnchốnggiặc. Ở họđãđượctôiluyệnlýtưởngcủaĐảngvàsứcmạnh ý chí, đượcthấmnhuầnlòngyêunướcthông qua sáchvở. Cũngchínhtừhoàncảnhxuấtthânkhácbiệtmàhìnhtượngngườilínhhiệnlêncũngthậtđộcđáo. NếuvẻđẹpcủangườichiếnsĩtrongVăn tếnghĩasĩCầnGiuộchiệnlêntừvẻngoàichânchất, mộcmạcvàcóphầnbộctrựccủangườidân Nam Bộ. Họsốngtựnhiên, phóngkhoáng, yêughétrạchròinhưchínhmảnhđấtnơinày, thìngườilính Tây Tiến lạimangnétđẹphàohoa, lãngtửcủanhữngchàngtrai Hà thànhtuổiđôimươi, nétphóngkhoáng, lạcquancủatuổitrẻ. Trong giankhổhọvẫngiữđượcnétđẹpcủatuổitrẻ “Mắttrừnggửimộng qua biêngiới”,đólàánhmắtcủatuổitrẻ, ánhmắtcủasựhàohoavàkhátvọng. ”Đêmmơ Hà Nộidáng Kiều thơm” – hìnhbóngnhữngnàngthơvẫnluônphảngphấttrongtâmhồnngườichiếnsĩ. Dẫutrước bao giankhólàvậy, tâmhồnhọvẫnkhôngtrởnênkhôcằn, sỏiđámàvẫnmangnéthàohoa, lãngtửtuổiđôimươi.
Qua haitácphẩm, vớinhữnggiátrịnghệthuậtđặcsắcvànhữnghìnhảnhmangđậmchấtsửthi, hìnhtượngngườilínhhiệnlênthậtdũngmãnh, kiêncường, bấtkhuấtvàđặcbiệt, ở họvẫnhiệnlênnétnổibậtcủachính con ngườihọ, nhữngtànkhốccủachiếntrườngcũngkhônglàmhọđánhmấtbảnchất con ngườicủamình. Hai tácphẩmđãxâydựnglênbứctượngđàibấtkhuất, kiêntrung.