Đề thi Đánh giá năng lực ĐHQG Hồ Chí Minh năm 2025 có đáp án (Đề 2)

Đan Thiềm Ông Cả! Ông chạy đi! Ông có nghe tiếng gì không

16/120

Đan Thiềm: - Ông Cả! Ông chạy đi! Ông có nghe tiếng gì không? Quân giặc đang tìm ông đấy: trốn đi!

Vũ Như Tô: - Họ tìm tôi, nhưng có lí gì họ giết tôi. Tôi có gây oán gây thù gì với ai?

Đan Thiềm: - Ông đừng mơ mộng nữa. Dân chúng nông nổi, dễ sinh tàn ác. Họ không hiểu công việc của ông. Tránh đi! Trốn đi! Đợi thời là thượng sách. Đừng để phí tài trời. Trốn đi!

Vũ Như Tô: - Còn bà?

Đan Thiềm: - Tôi ở đây. (Có tiếng quân reo dữ dội: “Giết chết Vũ Như Tô, giết chết lũ cung nữ”).

Vũ Như Tô (thản nhiên): - Bà ở đây. Vậy tôi cũng ở đây, nguy biến ta cùng chịu.

Đan Thiềm: - Không được! Tôi chết đi không thiệt hại cho đời. Còn ông, ông phải đi đi mới được. (Có tiếng nhà đổ, tiếng cửa đổ). Ông đi đi không thì không kịp. (Nàng chắp tay lạy) Tôi xin ông, ông nghe tôi trốn đi.

(Trích vở kịch Vũ Như Tô, Nguyễn Huy Tưởng)

Lời nói của Đan Thiềm: “Ông đừng mơ mộng nữa. Dân chúng nông nổi, dễ sinh tàn ác. Họ không hiểu công việc của ông” đã làm nổi bật mâu thuẫn nào trong tác phẩm?

Giai cấp thống trị và giai cấp bị trị.

Người nghệ sĩ và người nông dân.

Khát vọng nghệ thuật và đời sống.

Khát vọng nghệ thuật và tài năng.

Giải thích

Lời nói của Đan Thiềm: “Ông đừng mơ mộng nữa. Dân chúng nông nổi, dễ sinh tàn ác. Họ không hiểu công việc của ông” đã làm nổi bật mâu thuẫn giữa nghệ thuật và đời sống. Dân chúng đói khổ, lầm than nên họ chỉ quan tâm đến miếng cơm, manh áo. Trong khi đó, Vũ Như Tô thì lại chỉ biết đến khát vọng nghệ thuật cao cả của mình. Chọn C.