Soạn Văn 9 KNTT Củng cố, mở rộng trang 59 có đáp án

Chọn phân tích một tác phẩm thơ song thất lục bát mà em yêu thích.

4/4

Chọnphântíchmộttácphẩmthơ song thấtlụcbátemyêuthích. 

0/3000 ký tự
Giải thích

Cảnh chia lycủanhữngcặpvợchồngtrẻluônchạmđếntráitimngườiđọcmộtcảmgiácđauthắt, hiuquanh. NếunhưtrongTốngbiệthành, người con gáiđangtiễnngườichồngđitìmcáitưởngcaođẹp: “Đưangười ta khôngđưa sang sông/ Saotiếngsóngtronglòng?thìtrong 12 khổthơcuốicủađoạntríchNỗiniềmchinhphụcủa Đặng TrầnCôn, Đoàn Thị Điểmdịch, cũngngườivợấy, cũngngười con traiđangtìmcôngdanhấy, nhưngsaothậtđắng cay, bởingườichồngđangcấtbướcrachiếntrường. Cảđoạnthơlời than thở, buồnđau, hi vọngđượcgặpchồngcủangườichinhphụkhitốngbiệtchồngratrận: 

Chàngthìđicõi xa mưagió 

Thiếpnhìnrặngnúingẩnngơnỗinhà. 

 

Ngàndâuxanhngắtmộtmàu, 

Lòngchàng ý thiếp ai sầuhơn ai?” 

        MườihaicâuthơtrênthuộcphầncuốicủađoạntríchNỗiniềmchinhphụ, tríchtrongtácphảmChinh phụngâm, nguyêntáccủa Đặng TrầnCôn, bảndịchcủa Đoàn Thị Điểm. Tuy nhiên, chođến nay, bảndịchnàychắcchắncủa Đoàn Thị Điểmkhônglạivấnđềchưa ai dámkhẳngđịnh, nhưngphầnđôngcácnhànghiêncứuđềuchorằngngườidịchnguyêntáccủa Đặng TrầnCônrachữNôm. TácphẩmChinh phụngâm (hay Khúc ngâmcủangườiphụnữchồngratrận) được Đặng TrầnCônsángtáctrongkhoảngnăm 1710 - 1712 bằngchữ Hán. Cảbàingâmkhúclờitâmsự, giãibàycủangườichinhphụtiễnchồngratrận. Trong mườihaicâuthơcuốibài, nỗiniềm ai oán, nhớnhungcủangườichinhphụcàngđậmnéthơncả. 

      Ngườichinhphụmangnỗihờntủi, quạnhsaukhitiễnchồngđi: 

Chàngthìđicõi xa mưagió, 

Thiếpthìvềbuồngchiếuchăn.” 

Thủphápđốiđượctácgiảsửdụngcùngtàitình ý nhị. Chàngthìđi”,cònthiếpthìvề”,nơichàngđicõi xa mưagió”,nơinàngvềbuồngchiếuchăn”.Khoảnhcáchgiữangườichinhphụngườichinhphungàycàngbịkéodàira.cõi xa mưagióhìnhảnhẩndụ, chỉnơichiếntrườngngườichinhphuphảiđến, hoặccũngthể, đâyhìnhảnhchỉsự hi sinhcủangườichinhphutrêntrậnmạc. Cònhìnhảnhbuồngchiếuchăn” ý chỉnơihaivợchồngtừngmặnnồngvớinhau, giờđâychỉcònlạimìnhnàng. Ngườichinhphụphảiđơnlẻbóng, lo lắngchồngmìnhchiếntrường, khôngbiếtrồimai, liệuchồngcòntrởvềbênmình. 

        Ngườichinhphụnhìnmãi, ngóngtheochồngnơi xa, nhưngcàngtrôngtheolạicàngkhôngthấybóngdángchồng: 

Đoáitrôngtheođãcáchngăn, 

Tuônmàumâybiếctrảingầnnúixanh.” 

Nàngnhìnvềphíachồng, khôngthấyđạnkhóicủachiếntranh, chỉthấymâybiếcnúixanh”.Màuxanh bao trùmlấyhaicâuthơ, khôngchỉmiêutảkhungcảnhtrướcmắtngườichinhphụ, còngợicảmgiácheohút, lãnhlẽo, đơntrongcõilòngcủanàng. Biệnphápđảongữtuônmàumâybiếctrảingầnnúixanhkhiếnkhônggianthiênnhiênnhưtrảidàitận 

        Xa mặtnhưngkhôngcáchlòng, ngườichinhphụngườichinhphuluônnhớđếnnhau: 

ChốnHàm Kinh chàngcònngoảnhlại. 

Bến Tiêu Tươngthiếphãytrông sang. 

Khói Tiêu TươngcáchHàm Dương, 

CâyHàm Dương cách Tiêu Tươngmấytrùng.” 

Hàm Dương bến Tiêu Tươngcáchmấytrùng”,nhưnghaingườihaibênluôngửinhữngnỗinhớmong, hi vọngchonhau. Ngườichinhphungoảnhlại”,nhìnvềphíaquênhà, nơivợ con đangngóngchôngchàng. Trướckhilênngựađi xa, chàngbịnrịnvợ con: “Nhủrồinhủlạicầmtay,/ Bướcđimộtbướcdâydâylạidừng”,chàngđimộtbước, lạingoảnhđầunhìnngườivợmộtlúc. giờđây, khiđãrachiếntrường, chàngcũngvẫnngoảnhđầunhớthươngvợ. Cònngườichinhphụnhàluôntrông sang”,trôngđếnnơichiếntrườngđổmáu. Biệnphápđốitàitìnhvẫntiếptụcđượcsửdụngtrongcáccâuthơ, nhưđangthểhiệnsựđốilậpgiữahoàncảnhcủahaingười, nhưnglạisợidâyhìnhgắnkếttráitimcủangườichinhphungườichinhphụ. 

           Niềm hi vọngchồngtrởvềcủangườichinhphụngàycàng le lói, thayvàođónỗinhớđếnđỉnhđiểm, nỗiđauđớndângtrào: 

Cùngtrônglạicùngchẳngthấy, 

Thấyxanhxanhnhữngmấyngàndâu. 

Ngàndâuxanhngắtmộtmàu, 

Lòngchàng ý thiếp ai sầuhơn ai?” 

Màuxanhlạixuấthiệntrongmắtngườichinhphụ, nhưngđâykhôngphảimàuxanhtươimátcủabầutrời, màuxanhngắttrảidàicủaruộngdâu. Biệnphápđiệpngữcùng”,điệptừthấy”,ngàndâunhưđangdiễntảsựluẩnquẩn, sựsầuđaukhôngthểdiễntảcủangườichinhphụ. Nàngnhìnra xa, ngóngchồngmãi, nhưngchỉthấyruộngdâuxanhngắt. Mộtcảmgiácđơn, hiuquạnhngậptràntronglòngngườiđọc. Cũngdùngmàusắcđểdiễntảcuộc chia tay, nhưnglẽ, sắcđỏtrongbàithơCuộc chia lymàuđỏcủa Nguyễn My phầnnàomangcảmgiác hi vọnghơn: “Tôinhìnthấymộtáođỏ/ Tiễnđưachồngtrongnắngvườnhoa.” Kếtthúcđoạnthơmộtcâuhỏitutừmãisẽkhông bao giờcâutrảlời: “Lòngchàng ý thiếp ai sầuhơn ai?”.Thiếpchàngđềumangtrongmìnhnhữngnỗiđaukhắckhoải, khôngbiếtchàng hay thiếp, ai mangnỗisầuđauhơn? Câuhỏicấtlênnhưgiãibàyhếtmọisầuđau, nhưtiếngthétđauđớntộtcùngcấtlên 

        Như vậy, vớicáchsửdụngbiệnphápđảongữ, phépđối, câuhỏitutừhếtsứckhéoléo, ngônngữbìnhdânkếthợpvớingônngữbáchọc, Đặng TrầnCônđãdiễntảsâusắchơnnỗiniềmxótthương, lo lắng, nhớnhungchồng ai oánchothânphậnmìnhcủangườichinhphụ. Qua đó, ta cànghiểuhơnvềnhữngmấtmátchiếntranhđãgâyravớinhândân ta.