Cho hàm số y=f(x) có đồ thị như hình vẽ bên.
Đáp án B
Trước tiên ta rút gọn phần thức fx.x2+xfx−2x2−1x2−42x+1, khi phân thức này đã tối giản thì về cơ bản, ứng với mỗi một nghiệm của mẫu ta sẽ được một đường tiệm cận đứng, tuy nhiên phải lưu ý các trường hợp đặc biệt.
+) Ta thấy đồ thị y=f(x) tiếp xúc với trục hoành tại điểm có hoành độ bằng 0 và cắt trục hoành tại hai điểm có hoành độ lần lượt là 1,2 nên phương trình f(x)=0 có nghiệm kép x=0 và hai nghiệm đơn x=1; x=2
⇒fx=x−02x−1x−2gx=x2x−1x−2gx với g(x) vô nghiệm.
+) Đường thẳng y=2 cắt đồ thị hàm số y=f(x) tại hai điểm có hoành độ x=a, x=b −1<a<0,2<b<3, nên phương trình f(x)=2 có hai nghiệm đơn x=a, x=b −1<a<0,2<b<3
⇒fx−2=x−ax−bhx với h(x) vô nghiệm.
Vậy ta có
y=fx.x2+xfx−2x2−1x2−42x+1=gxhx.x2x−1x−2.x2+xx−ax−bx2−1x2−42x+1
=gxhx.x2.x2+xx−ax−bx+1x+22x+1
Ta thấy với x=a −1<a<0 và x=−12 thì x2+x<0 nên x2+x không tồn tại.
Do đó đồ thị hàm số có các đường tiệm cận đứng là x=b,x=−1,x=−2.