Đề thi Giữa kì 1 Tiếng Việt lớp 5 cấu trúc mới (có đáp án) - Đề 3

B. PHẦN KIỂM TRA VIẾT: (10 điểm) Đề bài: Em hãy viết một bài văn ngắn tả về người bà thân yêu của mình.

6/12

B. PHẦN KIỂM TRA VIẾT: (10 điểm)

Đề bài: Em hãy viết một bài văn ngắn tả về người bà thân yêu của mình.

0/3000 ký tự
Giải thích

- Trình bày dưới dạng một bài văn, tả người bà thân yêu của mình, câu văn viết đủ ý, trình bày bài sạch đẹp, bố cục đầy đủ, rõ ràng (mở bài, thân bài, kết bài): 10 điểm.

- Tùy từng mức độ bài viết trừ dần điểm nếu bài viết không đủ ý, trình bài xấu, không đúng nội dung yêu cầu.

A. Mở bài 

- Giới thiệu về người bà mà em yêu thương.

- Cảm nhận của em về người bà.

B. Thân bài 

- Tả  ngoại hình:

   + Năm nay bà đã bao nhiêu tuổi?

+ Dáng người, màu tóc của bà như thế nào?

+ Khuân mặt, làn da của bà ra sao?

+ Bà thường hay mặc quần áo như thế nào?

- Tính cách của bà:

+ Bà là một người như thế nào? Có đôn hậu, hiền dịu không?

+ Bà chăm lo cho em như thế nào? (kể chuyện em nghe mỗi tối, đưa đón em đi học, mua đồ ăn, đồ chơi cho em,…)

+ Bà chăm lo cho gia đình như thế nào?

+ Đối với hàng xóm, bà cư xử ra sao?

- Kỉ niệm của em với bà:

+ Kể về kỉ niệm đáng nhớ nhất của em với bà.

+ Vì sao em nhớ kỉ niệm đó nhất?

+ Cảm xúc của em mỗi khi nhớ lại.

C. Kết bài 

- Nêu lên tình cảm của em với bà.

- Những lời nói, gửi gắm cho bà thân yêu.

Bài làm tham khảo

Nghỉ hè, em và bố mẹ về quê ngoại chơi. Vừa đến đầu làng, em đã nhìn thấy một hình dáng quen thuộc. Đó chính là bà ngoại yêu dấu của em.

Bà của em năm nay 67 tuổi, hơi gầy và nhỏ bé. Cả cuộc đời bà vất vả sớm hôm với ruộng rau muống, nên trông bà có phần già hơn tuổi thật. Lưng bà hơi còng, khi đi tay chắp lại ở sau lưng. Đó là do nhiều năm trời bà phải gánh rau ra chợ bán. Làn da của bà hơi ngăm, nhăn nheo và thô ráp như vỏ cây khô. Bàn tay bà ấm lắm, nên em rất thích được bà xoa đầu, vuốt tóc cho. Khuôn mặt bà không tròn đầy, phúc hậu, mà gầy và hơi dài. Nhưng ngắm bà, em vẫn thấy bà đẹp lão đến lạ. Vẻ đẹp ấy đến từ ánh mắt giàu tình yêu thương và nụ cười móm mém của bà. Trang phục thường ngày của bà là những bộ bà ba tối màu giản dị. Con cháu tặng nhiều áo quần mới đẹp hơn nhưng bà chẳng chịu mặc, cứ mặc lại những bộ đồ cũ. Năm ngoái, cô Hà phải lén chờ bà đi chợ để giấu hết đồ cũ của bà đi, lúc đó bà mới chịu mặc đồ mới. Giờ đây, con cháu đều đã lớn rồi, ai cũng yêu thương bà lắm. Thế mà bà vẫn giữ lối sống cần kiệm như xưa. Tuy đã già, bà vẫn chăm chỉ trồng rau, nuôi gà, chăm cây ăn quả. Nhờ vậy mà mỗi lần về thăm bà, chúng em lại có cả một khu vườn để vui chơi.

Bà ngoại của em vừa hiền từ lại chăm chỉ, giản dị như thế đấy. Suốt cả đời bà lúc nào cũng suy nghĩ và hi sinh cho con cháu, chẳng mấy khi quan tâm đến bản thân mình. Chính điều đó đã khiến chúng em kính trọng và biết ơn bà vô cùng.