According to the passage, the loss of cultural artifacts represents “cultural erosion” because ____________.
Theo bài đọc, sự mất mát của các hiện vật văn hóa đại diện cho sự “xói mòn văn hóa” bởi vì ____________.
A. Nó trực tiếp khuyến khích ngày càng nhiều người đến thăm bảo tàng để xem các tủ trưng bày trống rỗng. (Không có thông tin).
B. Tổn thất tài chính đơn giản là quá lớn để chính phủ Pháp có thể bồi thường. (Sai, bài nói không thể đo lường “chỉ bằng khía cạnh tài chính”).
C. bối cảnh lịch sử và bản sắc dân tộc gắn liền với các đồ vật thường bị phá hủy/mất đi. (Đúng).
D. Cuối cùng nó dẫn đến sự phá hủy vĩnh viễn tòa nhà vật lý của bảo tàng. (Sai).
Thông tin: “The loss of royal artifacts... represents a “cultural erosion”... Once sold into the black market, the historical context and national identity associated with the objects are often irretrievably lost.” (Sự mất mát của các hiện vật hoàng gia... đại diện cho một sự “xói mòn văn hóa”... Một khi bị bán vào chợ đen, bối cảnh lịch sử và bản sắc dân tộc gắn liền với các đồ vật thường bị mất đi không thể lấy lại được.)
Chọn C.
Dịch bài đọc:
Vào sáng ngày 19 tháng 10 năm 2025, một vụ cướp được dàn dựng tỉ mỉ đã diễn ra tại Bảo tàng Louvre ở Paris, gây rúng động cộng đồng nghệ thuật toàn cầu. Trong chưa đầy bảy phút, bốn cá nhân đeo mặt nạ đã xâm nhập Galerie d'Apollon và cuỗm đi tám hiện vật vô giá. Tốc độ và sự táo tợn của chiến dịch này đã phơi bày những lỗ hổng đáng báo động trong cơ sở hạ tầng an ninh của một trong những bảo tàng nổi tiếng nhất thế giới.
Vụ cướp cho thấy rõ ràng đây là một hoạt động chuyên nghiệp. Những kẻ thủ ác đã sử dụng một cần cẩu gắn trên xe để tiếp cận một cửa sổ ở tầng trên của bảo tàng — một điểm xâm nhập có thể tiếp cận được do công trình xây dựng đang diễn ra. Khi đã vào trong, chúng sử dụng các công cụ công nghiệp để phá vỡ các tủ trưng bày bằng kính cường lực, đe dọa các lính gác bằng máy mài góc mà không hề sử dụng súng. Việc chúng tẩu thoát bằng xe máy càng làm nổi bật thêm tính chất có tính toán trước của tội ác. Có lẽ điều minh chứng rõ nhất là việc bọn trộm đã bỏ qua viên kim cương Regent, được cho là món đồ giá trị nhất của phòng trưng bày, cho thấy rằng vụ cướp là một hoạt động có mục tiêu được hướng dẫn bởi một danh sách thu thập cụ thể. Vào thời điểm mặt trời mọc trên sông Seine, một số kho báu vô giá nhất thế giới đã biến mất không để lại dấu vết.
Sự cố này là biểu tượng cho quá trình thương mại hóa di sản văn hóa trong nền kinh tế ngầm. Trong những năm gần đây, các đồ vật lịch sử đã trở thành tài sản để rửa tiền bất hợp pháp và thỏa mãn ham muốn của những nhà sưu tập tư nhân vô đạo đức. Vụ cướp Louvre chứng minh rằng ngay cả những tổ chức danh tiếng cũng không miễn nhiễm với xu hướng này. Sự mất mát của các hiện vật hoàng gia, đặc biệt là những hiện vật tượng trưng cho bản sắc dân tộc, đại diện cho một sự “xói mòn văn hóa” không thể chỉ đo lường bằng khía cạnh tài chính. Một khi bị bán vào chợ đen, bối cảnh lịch sử và bản sắc dân tộc gắn liền với các đồ vật thường bị mất đi không thể lấy lại được.
(I) Vụ cướp đã làm dấy lên cuộc tranh luận về sự bỏ bê mang tính hệ thống trong việc bảo tồn các tổ chức văn hóa. (II) Bất chấp những lời kêu gọi lặp đi lặp lại về việc tăng cường tài trợ, dường như các biện pháp cần thiết đã bị trì hoãn hoặc không được ưu tiên. (III) (Sự thiếu hụt đầu tư chủ động đã để lại một lỗ hổng cơ hội cho các tổ chức tội phạm tinh vi.) Thực tế là một sự xâm nhập như vậy đã xảy ra ngay trong giờ tham quan làm dấy lên những câu hỏi rắc rối về sự chuẩn bị và giám sát. (IV) Trong thời đại của những mối đe dọa không ngừng tiến hóa, việc dựa dẫm vào cơ sở hạ tầng lỗi thời là điều không thể bào chữa được.
Mặc dù các nhà chức trách đã tiến hành một cuộc điều tra thông qua một đơn vị cảnh sát chuyên trách, con đường thu hồi vẫn còn không chắc chắn. Nếu các đồ vật bị đánh cắp theo đơn đặt hàng, chúng có thể vẫn còn nguyên vẹn. Tuy nhiên, nếu chúng bị lấy đi vì giá trị vật liệu nội tại — đá quý hoặc kim loại quý — khả năng thu hồi sẽ giảm mạnh. Kết quả này báo hiệu nhu cầu cấp bách về sự hợp tác quốc tế trong việc củng cố các khuôn khổ phòng ngừa. Vụ cướp Louvre là một phép thử cho cách các quốc gia coi trọng di sản văn hóa của mình. Các bảo tàng là những người bảo vệ ký ức tập thể; khi ký ức đó bị xâm phạm, thì thứ bị mất đi chính là bản thân bản sắc.