Bài tập cuối tuần Tiếng Việt lớp 4 Kết nối tri thức Tuần 35 có đáp án
12 câu hỏi
Bài đọc: Cái cầu (trang 102)
Câu hỏi: Khi xem ảnh chiếc cầu cha gửi, bạn nhỏ có những liên tưởng thú vị gì?
CON ĐƯỜNG
Tôi là một con đường, một con đường nhỏ thôi, nhưng cũng khá lớn tuổi rồi. Hàng ngày đi qua tôi là bao nhiêu con người với biết bao bước chân khác nhau. Tôi ôm ấp những bước chân ấy trong lòng đầy yêu mến!
Tôi có một thú vui, đó là mỗi buổi sáng thức dậy, nghe tiếng chân của các bác trong hội người cao tuổi, vừa đi bộ tập thể dục, vừa chuyện trò rôm rả, vui vẻ mà tình cảm biết bao. Lúc đó tôi thấy tâm hồn mình thư thái, dễ chịu, tôi khẽ vươn vai, lấy sức để chuẩn bị tinh thần giữ an toàn cho mọi người tới giờ đi học, đi làm. Vì đó luôn là thời khắc căng thẳng nhất trong một ngày của tôi.
Mỗi buổi chiều về, tiếng người đi chợ gọi nhau, những bước chân vui đầy no ấm, đi qua tôi, cho tôi những cảm xúc thật ấm lòng.
Buổi tối, đám trẻ đùa nhau tung tăng chạy nhảy, tôi say mê ngắm những thiên thần bé nhỏ, và lắng nghe từng bước chân để kịp nâng đỡ mỗi khi có thiên thần nhỏ nào bị ngã. Những lúc đó tôi thấy mình trẻ lại vì những niềm vui. Tôi thấy tuổi già của mình vẫn còn có ích.
Còn bây giờ đêm đã về khuya. Các anh chị công nhân dọn dẹp, quét đi bụi bẩn, lá rụng và tôi trở nên sạch sẽ, thoáng mát. Tôi vươn vai ngáp dài. Chắc cũng phải ngủ một chút cho một ngày mới đầy vui vẻ sắp bắt đầu. Sáng mai, tôi sẽ lại được sống một ngày ngập tràn tình yêu và hạnh phúc!
(Hà Thu)

Con đường cảm thấy thế nào với những bước chân hằng ngày đi qua? (0,5 điểm)
Trong lòng cảm thấy yêu mến những bước chân ấy.
Cảm thấy vui vẻ nhưng lại đau đớn khi bị giẫm lên.
Mệt mỏi khi phải chịu đựng rất nhiều bước chân giẫm lên.
Không quan tâm vì đây là công việc hằng ngày của con đường.
Thú vui của con đường là gì? (0,5 điểm)
Được ngắm bình minh và nghe tiếng chim hót.
Được mọi người đi qua khen ngợi.
Nghe tiếng mưa rơi lộp bộp trên đường.
Nghe tiếng bước chân của các bác trong hội người cao tuổi.
Tại sao khi tới giờ đi học, đi làm con đường lại cảm thấy căng thẳng nhất? (0,5 điểm)
Vì lúc đó mọi người đi lại rất đông, con đường rất mệt.
Vì lúc đó trên đường vắng vẻ nên con đường cảm thấy buồn bã.
Vì lúc đó mọi người đi lại rất đông, con đường phải giữ an toàn cho mọi người.
Vì lúc đó con đường rất dễ buồn ngủ, không thể quan sát mọi người.
Đối với con đường, một ngày hạnh phúc là như thế nào? (0,5 điểm)
Được ngắm nhìn mọi người hối hả, tấp nập đi lại.
Được cảm nhận niềm vui của từng người.
Được làm công việc yêu thích và hoà mình với thiên nhiên.
Được lắng nghe tiếng bước chân của từng người và câu chuyện của họ.
Qua câu chuyện trên, em có suy nghĩ gì về con đường? (0,5 điểm)
Con đường rất bình dị, gần gũi và yêu thích công việc của mình.
Con đường rất chăm chỉ, luôn làm tốt nhiệm vụ hằng ngày của mình.
Con đường rất thân thiện, luôn chào đón mọi người đến chơi.
Con đường rất lạc quan, luôn hướng tới một ngày mới ngập tràn hạnh phúc.
Em hãy nối chủ ngữ với vị ngữ sao cho phù hợp: (0,5 điểm)

Hãy điền thêm trạng ngữ thích hợp để hoàn thành các câu văn sau: (1 điểm)
(a) ……………….. ve sầu kêu râm ran trên các tán cây.
(b) ……………….. những mô hình độ chơi bằng tre đã được ra đời.
Dấu ngoặc đơn trong đoạn văn sau được dùng để làm gì? (1 điểm)
Tố Hữu, tên thật là Nguyễn Kim Thành (4 tháng 10 năm 1920 - 9 tháng 12 năm 2002), là một nhà thơ tiêu biểu của thơ cách mạng Việt Nam. Đồng thời, ông còn là một chính khách, một cán bộ cách mạng lão thành.
(Sưu tầm)
Em hãy viết tiếp để hoàn thành câu: (1 điểm)
(a) Bầu trời hôm nay:
(b) Bầu trời hôm nay:
(c) Bầu trời hôm nay:
Chính tả (Nghe – Viết) (4 điểm)
Nhà thơ Xuân Diệu và bài thơ “Chấp nhận”
(trích)
Ông cũng là một trong những chủ soái của Phong trào Thơ Mới, với các tác phẩm tiêu biểu, như: "Thơ thơ (1938), "Gửi hương cho gió” (1945), truyện ngắn "Phấn thông vàng" (1939), "Trường cả” (1945). Vì vậy, sinh thời Xuân Diệu được tôn vinh là "Ông Hoàng thơ tình".
Viết Hiền
Tập làm văn (6 điểm)
Hãy tưởng tượng em tham gia đoàn thám hiểm của Ma – gien – lăng và vừa trở về đất liền, có rất nhiều người đón em. Viết phần kết cho câu chuyện
