- Thiếp sở dĩ nương tựa vào chàng, vì có cái thú vui nghi gia nghi thất. Nay đã bình rơi trâm gãy, mây tạnh mưa tan, sen rũ trong ao, liễu tàn trước gió; khóc tuyết bông hoa rụng cuống, kêu xuân cái én lìa đàn, nước thẳm buồm xa, đâu còn có thể lên núi Vọng Phu kia nữa.
- Vũ Nương nói câu nói trên trong hoàn cảnh nào?
0/3000 ký tự
Giải thích
Vũ Nương nói câu trên khi bị chồng nghi oan nàng hai lòng, không chung thủy.