Việt Nam và một quốc gia láng giềng đã gặp một số vướng mắc liên quan đến việc phân định ranh giới trên biển. Để giải quyết vấn đề, hai bên đã thống nhất đàm phán dựa trên các quy định của Cô
a) Công ước Liên hợp quốc về Luật biển năm 1982 là văn bản mang tính pháp luật quốc tế.
Đúng, vì công ước này là một hiệp ước đa phương, quy định các quyền và nghĩa vụ của các quốc gia trong việc sử dụng biển và đại dương, do đó nó là một văn bản pháp luật quốc tế.
b) Hiệp định phân định ranh giới giữa hai nước có giá trị tương đương một ngành luật trong hệ thống pháp luật quốc tế.
Sai, vì hiệp định này chỉ có giá trị ràng buộc đối với hai quốc gia kí kết và không có giá trị như một ngành luật chung của hệ thống pháp luật quốc tế.
c) Việc hai quốc gia đàm phán để giải quyết tranh chấp là thực hiện tốt nguyên tắc giải quyết các vấn đề quốc tế bằng biện pháp hòa bình.
Đúng, vì đàm phán là một biện pháp hòa bình, được ưu tiên sử dụng để giải quyết các tranh chấp quốc tế, tránh các xung đột không mong muốn.
d) Pháp luật quốc tế không có vai trò trong việc củng cố mối quan hệ giữa các quốc gia.
Sai, vì pháp luật quốc tế, bao gồm các công ước và hiệp định, đóng vai trò quan trọng trong việc tạo ra khuôn khổ hợp tác, giải quyết tranh chấp và củng cố mối quan hệ hữu nghị giữa các quốc gia.