Viết đoạn văn nghị luận (khoảng 200 chữ) phân tích vẻ đẹp tâm hồn của những con người trên tuyến đường Trường Sơn được thể hiện trong đoạn trích ở phần Đọc hiểu.
Gợi ý:
- Đảm bảo yêu cầu về hình thức, dung lượng
+ Viết đúng hình thức đoạn văn (diễn dịch, quy nạp, móc xích…).
+ Đảm bảo dung lượng khoảng 200 chữ.
- Xác định đúng vấn đề nghị luận
+ Phân tích vẻ đẹp tâm hồn của những con người trên tuyến đường Trường Sơn trong văn bản ngữ liệu “Dấu chân người lính” của Nguyễn Minh Châu.
- Hệ thống ý: Vẻ đẹp tâm hồn của con người trên tuyến đường Trường Sơn (Nết, Dự,
những người lính)
+ Tinh tế với nỗi nhớ quê nhà, tình yêu thương gia đình tha thiết.
+ Cứng cỏi, kiên cường trước mọi sự hủy diệt khốc liệt của chiến tranh.
+ Gắn bó, thấu hiểu, cảm thông dành cho những người đồng đội.
…
+ Nhận xét nét đặc sắc về nghệ thuật của đoạn trích tiểu thuyết trong việc thể hiện vẻ đẹp tâm hồn của con người trên tuyến đường Trường Sơn qua một số phương diện: xây dựng tình huống truyện, khắc họa nhân vật, sử dụng ngôn ngữ, giọng điệu trần thuật…
- Phát triển đoạn văn logic, thuyết phục
+ Dẫn chứng từ văn bản để minh chứng cho nhận định.
+ Phân tích rõ suy nghĩ về vẻ đẹp tâm hồn của những con người trên tuyến đường Trường Sơn được thể hiện trong văn bản đọc hiểu.
- Đảm bảo ngữ pháp, liên kết:
+ Trình bày rõ ràng, mạch lạc, không mắc lỗi chính tả.
- Sáng tạo
+ Cách diễn đạt mới mẻ, có suy nghĩ sâu sắc về vấn đề nghị luận.
Đoạn văn tham khảo
Đoạn trích Dấu chân người lính của Nguyễn Minh Châu đã khắc họa vẻ đẹp tâm hồn giàu cảm xúc và kiên cường của những con người trên tuyến đường Trường Sơn. Ở Nết, ta bắt gặp nỗi nhớ quê da diết, chan chứa tình yêu thương dành cho mẹ, cho những đứa em thơ, cho mái ấm nghèo nàn mà thân thương. Chính nỗi nhớ ấy đã trở thành nguồn sức mạnh tinh thần để cô vượt qua những nhọc nhằn gian khổ. Không chỉ nhạy cảm, tinh tế với nỗi nhớ nhà, Nết còn hiện lên thật cứng cỏi, kiên gan: nén chặt nỗi đau mất mẹ, mất em, cô không cho phép mình khóc mà quyết nghiến răng làm việc, chiến đấu để trả thù cho những người thân đã khuất. Cùng với Nết, Dự và những người lính Trường Sơn cũng hiện lên thật đẹp trong tình đồng chí, đồng đội thấu hiểu, sẻ chia, nâng đỡ lẫn nhau trong bom đạn chiến tranh. Qua hình tượng nhân vật và những chi tiết đầy sức gợi, Nguyễn Minh Châu đã khéo léo kết hợp trần thuật tinh tế, ngôn ngữ giàu cảm xúc, xây dựng tình huống giàu kịch tính để làm nổi bật tâm hồn trong sáng, nhân hậu nhưng kiên cường bất khuất của những con người trên tuyến đường huyền thoại. Chính họ đã làm nên sức mạnh tinh thần góp phần vào chiến thắng vĩ đại của dân tộc.