(2025 mới) Đề ôn thi tốt nghiệp THPT môn Văn có đáp án (Đề số 30)

Viết đoạn văn nghị luận (khoảng 200 chữ) phân tích tình cảm, cảm xúc của nhân vật trữ tình trong đoạn thơ sau: LỜI CHÀO Biết ơn những cánh sẻ nâu đã bay đến

6/7

II. PHẦN VIẾT (6,0 điểm)

Viết đoạn văn nghị luận (khoảng 200 chữ) phân tích tình cảm, cảm xúc của nhân vật trữ tình trong đoạn thơ sau:

LỜI CHÀO

    Biết ơn những cánh sẻ nâu đã bay đến cánh đồng

    Rút những cọng rơm vàng về kết tổ

    Đã dạy ta với cánh diều thơ nhỏ

    Biết kéo về cả một sắc trời xanh.

    Biết ơn mẹ vẫn tinh cho con thêm một tuổi sinh thành

    “Tuổi của mụ”[1] con nằm tròn bụng mẹ

    Để con quỷ yêu tháng ngày tuổi trẻ

    Buổi mở mắt chào đời, phút nhắm mắt ra đi.

    Biết ơn trò chơi tuổi nhỏ mê li

    “Chuyền chuyền một...” miệng, tay buông bắt   

     Ngôn ngữ lung linh, quả chuyền thoăn thoắt

    Nền một đời tiếng Việt mãi ngân nga...

    Biết ơn dấu chân bẩm mặt đường xa

    Những dấu chân trần, bùn nặng vết

    Ta đi học quen giẫm vào không biết

    Dáng cuộc đời in mãi dáng ta đi…

(Trích Nguyễn Khoa Điềm, Mặt đường khát vọng, in trong Văn học Việt Nam thế kỉ XX

(thơ ca 1945 – 1975), quyển bốn – tập VIII, NXB Văn học, Hà Nội, 2010, tr.711-712)


[1] Tuổi của mụ: Cách tính tuổi của nhân dân ta, chín tháng mười ngày trong bụng mẹ cũng được tính một tuổi, quen gọi là tuổi mụ.

 

0/3000 ký tự
Giải thích

a. Mở đoạn: Giới thiệu vấn đề nghị luận: Nhân vật trữ tình trong đoạn thơ thể hiện tình cảm, cảm xúc biết ơn những con người, sự vật, kỉ niệm ấu thơ đã giúp mình khôn lớn, trưởng thành.

b. Thân đoạn: Làm rõ vấn đề nghị luận.

(1) Nhân vật trữ tình biết ơn “những cánh sẻ nâu” cùng những cọng rơm vàng, cánh diều biếc đem lại cả bầu trời tuổi thơ ngọt ngào, bình yên; biết ơn mẹ đã mang nặng cho con “tuổi mụ” trong bụng, đem con đến với cõi đời, nuôi dưỡng con khôn lớn để biết khát vọng và quý trọng tuổi trẻ, quý trọng cuộc đời từ lúc sinh ra đến lúc tạ thế; biết ơn “trò chơi” bắt chuyền tuổi thơ thú vị, “mê li” với ngôn ngữ tiếng Việt đẹp đẽ và phong phú; biết ơn những “dấu chân” dẫn đường của thế hệ cha ông đi trước đầy vất vả để tìm đường cho thế hệ đi sau. (2) Tình cảm, cảm xúc đó được thể hiện một cách chân thành và sâu sắc qua điệp từ “biết ơn” được nhấn đi nhấn lại ở đầu mỗi khổ thơ; qua hệ thống hình ảnh, từ ngữ chân thực, sinh động mà gợi cảm, có tính biểu tượng sâu sắc (cánh sẻ nâu, cọng rơm vàng, ngôn ngữ lung linh, dấu chân trần, dáng cuộc đời,...) (3) Qua tình cảm, cảm xúc đó, tác giả muốn lan toả tới người đọc thông điệp đầy ý nghĩa: hãy trân trọng, biết ơn tất cả những gì đã tạo sinh và nuôi dưỡng mỗi con người: từ gia đình cho tới quê hương, đất nước; từ sự vật thiên nhiên quanh ta cho tới tầng sâu văn hoá, nguồn cội. Mỗi cá nhân trưởng thành đều là sự hấp thụ và chuyển hoá những giá trị của cuộc sống và con người xung quanh. Sâu xa hơn, đó cũng là lời nhắn nhủ mỗi chúng ta cần phải sống đẹp, sống xứng đáng với những điều mình đã nhận được.

c. Kết đoạn: Khẳng định lại vẻ đẹp, ý nghĩa của tình cảm, cảm xúc của nhân vật trữ tình trong đoạn thơ.