(Ngữ liệu ngoài sgk) Hòn đất

Viết đoạn văn nghị luận (khoảng 200 chữ) phân tích tâm lý của nhân vật chị Sứ trong đoạn trích ở phần Đọc hiểu.

10/11

Viết đoạn văn nghị luận (khoảng 200 chữ) phân tích tâm lý của nhân vật chị Sứ trong đoạn trích ở phần Đọc hiểu.

0/3000 ký tự
Giải thích

Gợi ý:

- Đảm bảo yêu cầu về hình thức, dung lượng

+ Viết đúng hình thức đoạn văn (diễn dịch, quy nạp, móc xích…).

+ Đảm bảo dung lượng khoảng 200 chữ.

- Xác định đúng vấn đề nghị luận

+ Phân tích tâm lý của nhân vật chị Sứ trong văn bản ngữ liệu “Hòn Đất” – Anh Đức ở phần Đọc hiểu.

- Hệ thống ý:

+ Trong đoạn trích, nội tâm chị Sứ diễn ra giằng xé với nhiều cung bậc cảm xúc:

++ Một mặt, đau đớn, yêu thương, lo lắng cho mẹ (lòng đau điếng, đôi mắt vụt đỏ hoe...), khao khát vòng tay yêu thương của mẹ (chị mong mẹ cứ im lặng và thương chị, mẹ hãy cứ ôm chị thế đó, như ngày nào chị còn bé dại…).

++ Một mặt, tỏ ra cứng rắn, mạnh mẽ, nêu cao lí trí đấu tranh quyết liệt chống lại mọi cảm xúc yếu mềm để giữ vững tâm thế bất khuất trước kẻ thù, để không làm mẹ đau đớn thêm (ngoảnh nhìn nơi khác; cố nén nước mắt khỏi trào ra; muốn khóc nhưng cưỡng lại… nếu như vì quá thương chị mà mẹ lỡ nói với chị lời nói không phải, thì chị cũng không nghe được đâu..).

+ Nghệ thuật khắc họa tâm trạng nhân vật: điểm nhìn bên trong; độc thoại nội tâm; ngôn ngữ giản dị, giàu cảm xúc và đậm chất Nam Bộ…

- Phát triển đoạn văn logic, thuyết phục

+ Dẫn chứng từ văn bản để minh chứng cho nhận định.

+ Phân tích rõ tâm lý của nhân vật chị Sứ được thể hiện trong văn bản ngữ liệu.

- Đảm bảo ngữ pháp, liên kết:

+ Trình bày rõ ràng, mạch lạc, không mắc lỗi chính tả.

- Sáng tạo

+ Cách diễn đạt mới mẻ, có suy nghĩ sâu sắc về vấn đề nghị luận.

Đoạn văn tham khảo

Trong đoạn trích Hòn Đất của Anh Đức, nhân vật chị Sứ hiện lên với những cung bậc tâm lí phức tạp, vừa giàu yêu thương vừa kiên cường bất khuất. Trước hết, Sứ là một người con hiếu thảo, chan chứa tình cảm với mẹ. Khi thấy mái tóc bạc và đôi vai gầy guộc của mẹ, lòng chị “đau điếng”, đôi mắt “vụt đỏ hoe”. Trong khoảnh khắc đó, chị khao khát được trở lại làm đứa trẻ bé bỏng trong vòng tay yêu thương của mẹ: “chị mong mẹ cứ im lặng và thương chị, mẹ hãy cứ ôm chị thế đó, như ngày nào chị còn bé dại…”. Đó là nỗi khát khao vừa tha thiết vừa xót xa, gợi lên tình mẫu tử vô cùng sâu nặng. Nhưng đồng thời, ở một mặt khác, Sứ lại nén chặt cảm xúc để giữ vững khí phách cách mạng. Chị ngoảnh mặt đi, gồng mình cưỡng lại dòng nước mắt, quyết không để giặc nhận ra sự yếu mềm của mình và cũng để mẹ khỏi thêm đau đớn. Ngay cả khi nghĩ đến khả năng mẹ vì quá thương con mà lỡ lời, Sứ cũng tự khẳng định: chị sẽ không nghe, để bảo vệ cả mẹ và lý tưởng. Qua nghệ thuật độc thoại nội tâm, điểm nhìn bên trong và giọng văn giàu cảm xúc, Anh Đức đã khắc họa thành công hình tượng một người con gái miền Nam trong kháng chiến – vừa là người con hiếu thảo, giàu tình mẫu tử, vừa là chiến sĩ kiên cường, dũng cảm, đặt nghĩa lớn lên trên tình riêng. Đây cũng chính là vẻ đẹp bi tráng, làm nên sức sống lâu bền cho tác phẩm.