Viết đoạn văn nghị luận (khoảng 200 chữ), phân tích màu sắc cổ tích trong truyện Nàng Bua .
Gợi ý:
- Đảm bảo yêu cầu về hình thức, dung lượng
+ Viết đúng hình thức đoạn văn (diễn dịch, quy nạp, móc xích…).
+ Đảm bảo dung lượng khoảng 200 chữ.
- Xác định đúng vấn đề nghị luận
+ Phân tích màu sắc cổ tích trong truyện Nàng Bua.
- Hệ thống ý: Biểu hiện của màu sắc cổ tích trong truyện Nàng Bua:
+ Bối cảnh thường thấy trong truyện cổ:
· Thời gian: phiếm chỉ (Năm ấy ... , Một bữa ... , Cuối năm ấy ... )
· Không gian: phiếm chỉ (rừng Hua Tát, bản Hua Tát)
+ Cốt truyện sử dụng mô-típ ở hiền gặp lành thường thấy trong truyện cổ tích kì ảo:
· Ở hiền: Bua không làm điều ác, không xúi bẩy những người đàn ông đến với mình về ruồng rẫy vợ con hay phải cung phụng mình, không trách móc, oán hờn.
· Gặp lành: mẹ con Bua đào được hũ vàng; sau cùng Bua gặp được người đàn ông phù hợp với mình - bác thợ săn goá bụa, không con.
+ Nhân vật nàng Bua thuộc tuyến thiện: khao khát tình yêu, hạnh phúc (Bua đón nhận bất cứ người đàn ông nào đến với mình); tự trọng (không đòi hỏi trách nhiệm từ bất kì người đàn ông nào; không phá vỡ gia đình họ), phóng khoáng (sẵn sàng chia sẻ vật chất với mọi người); nhân vật gặp may mắn: đào được hũ vàng; gặp được người đàn ông phù hợp với mình.
=> Màu sắc cổ tích mang lại sức hấp dẫn cho câu chuyện; giúp nhà văn thể hiện tư tưởng nhân văn và nhiều thông điệp ý nghĩa trong câu chuyện.
- Phát triển đoạn văn logic, thuyết phục
+ Dẫn chứng từ văn bản để minh chứng cho nhận định.
+ Phân tích rõ màu sắc cổ tích trong văn bản ngữ liệu “Nàng Bua” của Nguyễn Huy Thiệp.
- Đảm bảo ngữ pháp, liên kết:
+ Trình bày rõ ràng, mạch lạc, không mắc lỗi chính tả.
- Sáng tạo
+ Cách diễn đạt mới mẻ, có suy nghĩ sâu sắc về vấn đề nghị luận.
Đoạn văn tham khảo
Trong truyện Nàng Bua của Nguyễn Huy Thiệp, màu sắc cổ tích được thể hiện khá rõ, góp phần làm cho câu chuyện vừa gần gũi, vừa có chiều sâu nhân văn. Trước hết, bối cảnh của truyện mang đậm tính phiếm chỉ thường thấy trong cổ tích: thời gian mơ hồ “Năm ấy…”, “Một bữa…”, “Cuối năm ấy…”; không gian quen thuộc mà lại hư ảo như bản Hua Tát, rừng Hua Tát. Cốt truyện sử dụng mô-típ ở hiền gặp lành quen thuộc: Bua là người đàn bà phóng khoáng, giàu tình cảm, không làm điều ác, không đòi hỏi hay oán trách bất cứ người đàn ông nào, cũng không phá vỡ gia đình họ. Nàng sống hiền lành, tự trọng và tận tụy nuôi con. Cuối cùng, nàng gặp được may mắn: cùng các con đào được hũ vàng, rồi lấy được người thợ săn hiền lành, phù hợp với mình. Nhân vật nàng Bua thuộc tuyến thiện, khao khát tình yêu và hạnh phúc, lại sẵn sàng chia sẻ, cho đi, nên nhận được phần thưởng xứng đáng. Tất cả những yếu tố ấy đã nhuốm lên truyện màu sắc cổ tích, khiến câu chuyện trở nên hấp dẫn, đồng thời giúp nhà văn gửi gắm tư tưởng nhân văn sâu sắc: hạnh phúc luôn xứng đáng dành cho những tâm hồn lương thiện, khát khao yêu thương.