Viết đoạn văn nghị luận (khoảng 200 chữ) phân tích diễn biến tâm trạng nhân vật người đàn ông sau khi nghe câu chuyện của người đàn bà mù trong truyện ngắn Tàu đi Hòn Gai của tác giả Nguyễn
Gợi ý:
- Đảm bảo yêu cầu về hình thức, dung lượng
+ Viết đúng hình thức đoạn văn (diễn dịch, quy nạp, móc xích…).
+ Đảm bảo dung lượng khoảng 200 chữ.
- Xác định đúng vấn đề nghị luận
+ Phân tích diễn biến tâm trạng nhân vật người đàn ông sau khi nghe câu chuyện của người đàn bà mù trong truyện ngắn Tàu đi Hòn Gai của tác giả Nguyễn Quang Thân.
- Hệ thống ý:
+ Diễn biến tâm trạng:
++ Bàng hoàng, đau đớn khi nhận ra thằng con bất hiếu trong câu chuyện của người đàn bà mù chính là mình.
++ Ân hận, day dứt, xót xa vì mình cư xử tệ bạc dẫn đến cái chết của người mẹ.
++ Chấp nhận hậu quả của việc mình làm trong quá khứ: sự tệ bạc của con trai là điều tất yếu mà ông phải gánh chịu.
+ Ý nghĩa của diễn biến tâm trạng:
++ Khắc họa sự thức tỉnh sâu sắc của nhân vật về trách nhiệm gánh chịu hậu quả của cách sống tệ bạc của mình.
++ Góp phần bộc lộ chủ đề, tư tưởng của tác phẩm: Phê phán những người con đối xử tệ bạc với cha mẹ mình; nhắc nhở cách sống của bậc cha mẹ sẽ là tấm gương ảnh hưởng đến con cái.
- Phát triển đoạn văn logic, thuyết phục
+ Dẫn chứng từ văn bản để minh chứng cho nhận định.
+ Phân tích rõ diễn biến tâm trạng của nhân vật người đàn ông sau khi nghe câu chuyện của người đàn bà mù được thể hiện trong văn bản đọc hiểu.
- Đảm bảo ngữ pháp, liên kết:
+ Trình bày rõ ràng, mạch lạc, không mắc lỗi chính tả.
- Sáng tạo
+ Cách diễn đạt mới mẻ, có suy nghĩ sâu sắc về vấn đề nghị luận.
Đoạn văn tham khảo
Người đàn ông trong truyện Tàu đi Hòn Gai của Nguyễn Quang Thân đã trải qua một diễn biến tâm trạng phức tạp sau khi nghe câu chuyện của người đàn bà mù. Ban đầu, ông bàng hoàng, đau đớn khi nhận ra “thằng con bất hiếu” trong câu chuyện ấy không ai khác chính là mình thuở trước. Nỗi đau dồn nén khiến ông bật khóc, khuôn mặt tái xám, vai oằn xuống, như thể sức nặng tội lỗi quá khứ đang đè nặng lên thân thể già nua. Từ đó, ông rơi vào tâm trạng ân hận, day dứt, xót xa: chính sự tệ bạc, vô tâm năm xưa của ông đã dẫn đến cái chết thương tâm của mẹ, để lại vết thương lòng không thể hàn gắn. Hơn thế, ông cũng dần nhận ra bi kịch hiện tại của mình – sự bất hiếu của con trai – chính là kết quả tất yếu của những gì ông từng gieo trước kia. Tâm trạng ấy vừa đau đớn vừa có ý nghĩa thức tỉnh, cho thấy nhân vật đã có một sự chiêm nghiệm sâu sắc về trách nhiệm của bản thân trước quá khứ. Diễn biến tâm trạng của người đàn ông không chỉ khắc họa sức nặng của lương tâm con người mà còn góp phần bộc lộ tư tưởng tác phẩm: phê phán lối sống bất hiếu, vô tình với đấng sinh thành, đồng thời nhắc nhở rằng cách sống của cha mẹ sẽ trở thành tấm gương chi phối, ảnh hưởng đến đời con.