Viết đoạn văn nghị luận (khoảng 200 chữ) phân tích diễn biến tâm lí của hồn Trương Ba qua lời thoại và những hành động sau:
Gợi ý:
- Đảm bảo yêu cầu về hình thức, dung lượng
+ Viết đúng hình thức đoạn văn (diễn dịch, quy nạp, móc xích…).
+ Đảm bảo dung lượng khoảng 200 chữ.
- Xác định đúng vấn đề nghị luận
+ Phân tích diễn biến tâm lí của hồn Trương Ba qua lời thoại và những hành động trong đoạn trích trích ngữ liệu “Hồn Trương Ba, da hàng thịt” của Lưu Quang Vũ.
- Hệ thống ý:
+ Hoàn cảnh nảy sinh hành động kịch: sau khi hồn nhập vào xác hàng thịt, hồn Trương Ba ngỡ ngàng chưa hiểu chuyện gì xảy ra.
+ Diễn biến tâm lí của nhân vật hồn Trương Ba:
. Hồi tưởng lại trạng thái của mình trước khi chết, tưởng mình vẫn đang mê.
. Thấy lạ khi nhận ra đôi bàn tay không phải của mình trước đây; đau đớn, thất vọng khi phát hiện ra sự khác lạ của thân thể.
. Nghi ngờ, hoang mang không biết chuyện gì đã xảy ra với mình.
=> Qua những diễn biến tâm lí của hồn Trương Ba trong hành động kịch này, tác giả kín đáo gửi gắm ngụ ý: không thể là sự chắp ghép vênh lệch giữa hồn và xác chỉ vì để có sự sống.
- Phát triển đoạn văn logic, thuyết phục
+ Dẫn chứng từ văn bản để minh chứng cho nhận định.
+ Phân tích rõ diễn biến tâm lí của hồn Trương Ba qua lời thoại và những hành động được thể hiện trong văn bản đọc hiểu.
- Đảm bảo ngữ pháp, liên kết:
+ Trình bày rõ ràng, mạch lạc, không mắc lỗi chính tả.
- Sáng tạo
+ Cách diễn đạt mới mẻ, có suy nghĩ sâu sắc về vấn đề nghị luận.
Đoạn văn tham khảo
Trong đoạn trích, sau khi hồn nhập vào xác anh hàng thịt, hồn Trương Ba rơi vào trạng thái ngỡ ngàng, hoang mang khi chưa hiểu chuyện gì xảy ra với mình. Ông hồi tưởng lại khoảnh khắc trước khi chết, tưởng rằng mình vẫn còn đang trong mơ nên tự véo vào tay để kiểm chứng. Nhưng khi nhận ra đôi bàn tay, khuôn mặt, thân thể xa lạ kia không phải của mình, hồn Trương Ba bàng hoàng, thất vọng đến cực độ. Nỗi đau đớn ấy được thể hiện qua những lời thoại dồn dập: “Không! Không phải tôi! Cái mặt của tôi đâu rồi? Chân tay của tôi đâu rồi?”. Sự thật quá phũ phàng khiến ông hoang mang, nghi ngờ, rồi lại cố trấn an mình rằng “mình vẫn là mình đây” nhưng càng nói càng tuyệt vọng. Qua diễn biến tâm lí phức tạp ấy, Lưu Quang Vũ muốn khẳng định một chân lí: sự sống không thể tồn tại chỉ bằng linh hồn hay thể xác riêng lẻ, càng không thể là sự chắp vá khiên cưỡng giữa hồn và xác; con người chỉ thực sự là mình khi có sự hài hòa giữa thể xác và tâm hồn.