(Ngữ liệu ngoài sgk) Gọi con (trích)

Viết đoạn văn nghị luận (khoảng 200 chữ) phân tích, đánh giá vẻ đẹp phẩm chất nhân vật người mẹ trong đoạn trích ở phần Đọc hiểu.

9/10

Viết đoạn văn nghị luận (khoảng 200 chữ) phân tích, đánh giá vẻ đẹp phẩm chất nhân vật người mẹ trong đoạn trích ở phần Đọc hiểu.

0/3000 ký tự
Giải thích

Gợi ý:

- Đảm bảo yêu cầu về hình thức, dung lượng

+ Viết đúng hình thức đoạn văn (diễn dịch, quy nạp, móc xích…).

+ Đảm bảo dung lượng khoảng 200 chữ.

- Xác định đúng vấn đề nghị luận

+ Phân tích, đánh giá vẻ đẹp phẩm chất nhân vật người mẹ trong văn bản ngữ liệu “Gọi con” của Bảo Ninh.

- Hệ thống ý:

+ Phân tích vẻ đẹp tâm hồn của người mẹ qua đoạn trích:

++ Tình yêu thương con vô bờ bến: Vì lo cho Nghĩa nên bà viết thư hỏi thăm động viên, thư dù bị trả về nhưng người mẹ vẫn cứ viết với hi vọng những lá thư ấy sẽ đến tay con mình; Sống trong hi vọng, khắc khoải chờ đợi ngày con trở về, thậm chí trong giấc mơ cũng thấy con.

++ Giàu đức hi sinh: Luôn nghĩ cho các con, vì không muốn những đứa con khác lo lắng cho mình nên bà giữ kín những nỗi niềm trong lòng cho đến tận lúc qua đời.

=> Nhân vật người mẹ tiêu biểu cho vẻ đẹp của những người phụ nữ Việt Nam, hết lòng yêu thương, hi sinh tất cả vì con.

+ Nghệ thuật: điểm nhìn, việc dịch chuyển điểm nhìn; diễn biến tâm trạng; ngôn ngữ giàu hình ảnh, cảm xúc.

- Phát triển đoạn văn logic, thuyết phục

+ Dẫn chứng từ văn bản để minh chứng cho nhận định.

+ Phân tích và nêu suy nghĩ rõ về vẻ đẹp phẩm chất nhân vật người mẹ được thể hiện trong văn bản đọc hiểu.

- Đảm bảo ngữ pháp, liên kết:

+ Trình bày rõ ràng, mạch lạc, không mắc lỗi chính tả.

- Sáng tạo

+ Cách diễn đạt mới mẻ, có suy nghĩ sâu sắc về vấn đề nghị luận.

Đoạn văn tham khảo

Trong đoạn trích Gọi con của Bảo Ninh, nhân vật người mẹ hiện lên với vẻ đẹp tâm hồn giàu tình yêu thương và đức hi sinh, để lại nhiều xúc động trong lòng người đọc. Trước hết, bà là hiện thân của tình mẫu tử thiêng liêng, vô bờ bến. Vì thương nhớ và lo lắng cho đứa con út nơi chiến trường, bà không ngừng viết thư gửi đi dù biết chắc thư sẽ bị trả lại. Những lá thư ấy, theo năm tháng, trở thành cuốn nhật ký lặng lẽ ghi lại nỗi mong nhớ, sự khắc khoải và cả niềm hi vọng mong manh của một người mẹ luôn tin rằng con mình còn sống. Ngay cả trong giấc mơ, bà cũng khao khát được thấy con, được gọi tên con. Không chỉ vậy, bà mẹ còn giàu đức hi sinh. Bà âm thầm giấu kín nỗi đau, không hé lộ với những người con khác ở nước ngoài để họ yên tâm học tập, lập nghiệp, mà tự mình gánh chịu nỗi mất mát đến tận cuối đời. Cả cuộc đời bà gắn với sự chờ đợi vô vọng, với khuôn mặt lặng lẽ, rụt rè và nỗi buồn chẳng thể thốt nên lời. Qua nhân vật người mẹ, Bảo Ninh đã khắc họa thành công hình tượng người phụ nữ Việt Nam thời chiến: giàu yêu thương, giàu hi sinh, lặng lẽ nhưng bền bỉ, âm thầm nhưng mãnh liệt. Nghệ thuật điểm nhìn và ngôn ngữ giàu cảm xúc đã góp phần làm nổi bật vẻ đẹp tâm hồn cao cả ấy. Người mẹ trong Gọi con chính là biểu tượng bất tử của tình mẫu tử và phẩm chất đẹp đẽ của phụ nữ Việt Nam.