Viết đoạn văn nghị luận (khoảng 200 chữ) phân tích bút pháp hiện thực kết hợp lãng mạn của bài thơ “Tây Tiến” – Quang Dũng.
Gợi ý:
- Đảm bảo yêu cầu về hình thức, dung lượng
+ Viết đúng hình thức đoạn văn (diễn dịch, quy nạp, móc xích…).
+ Đảm bảo dung lượng khoảng 200 chữ.
- Xác định đúng vấn đề nghị luận
+ Phân tích bút pháp hiện thực kết hợp lãng mạn của bài thơ “Tây Tiến” – Quang Dũng.
- Hệ thống ý
1. Bút pháp hiện thực:
+ Tái hiện chân thực, sống động khung cảnh thiên nhiên miền Tây hiểm trở, dữ dội:
“Dốc lên khúc khuỷu… ngàn thước xuống”
“Chiều chiều oai linh thác gầm thét…”
+ Miêu tả hiện thực tàn khốc của chiến tranh, sự hy sinh bi tráng:
“Anh bạn dãi dầu không bước nữa”
“Rải rác biên cương mồ viễn xứ”, “Áo bào thay chiếu anh về đất”
2. Bút pháp lãng mạn:
+ Miêu tả vẻ đẹp thi vị, nên thơ, bay bổng của thiên nhiên và con người miền Tây:
“Mường Lát hoa về trong đêm hơi”, “Nhớ Mai Châu mùa em thơm nếp xôi”
+ Khắc họa hình ảnh người lính Tây Tiến hào hoa, lý tưởng hóa:
“Mắt trừng gửi mộng qua biên giới”
“Đêm mơ Hà Nội dáng kiều thơm”
+ Bi thương nhưng tráng lệ, không bi lụy:
“Sông Mã gầm lên khúc độc hành”
=> Sự kết hợp giữa hiện thực và lãng mạn tạo nên vẻ đẹp hùng tráng và hào hoa của bài thơ.
- Phát triển đoạn văn logic, thuyết phục
+ Dẫn chứng từ văn bản để minh chứng cho nhận định.
+ Phân tích rõ nét đặc sắc trong sự thể hiện bút phát hiện thực kết hợp lãng mạn của bài thơ Tây Tiến – Quang Dũng.
- Đảm bảo ngữ pháp, liên kết:
+ Trình bày rõ ràng, mạch lạc, không mắc lỗi chính tả.
- Sáng tạo
+ Cách diễn đạt mới mẻ, có suy nghĩ sâu sắc về văn bản truyện.
Đoạn văn tham khảo
Bài thơ Tây Tiến của Quang Dũng là một trong những tác phẩm tiêu biểu cho sự kết hợp hài hòa giữa bút pháp hiện thực và lãng mạn trong thơ ca kháng chiến. Trên nền hiện thực khốc liệt ca chiến tranh nơi rừng núi Tây Bắc, nhà thơ đã dựng lên bức tranh sinh động về thiên nhiên hiểm trở và cuộc sống gian nan của người lính Tây Tiến: “Dốc lên khúc khuỷu dốc thăm thẳm / Heo hút cồn mây súng ngửi trời”. Những câu thơ đầy chất hiện thực ấy gợi cảm giác choáng ngợp, dữ dội của núi rừng, hiểm nguy mà người lính phải đối mặt. Tuy nhiên, chính trên nền hiện thực ấy, chất lãng mạn được cất lên qua hình ảnh người lính hào hoa, lạc quan và lý tưởng: “Tây Tiến đoàn binh không mọc tóc / Quân xanh màu lá dữ oai hùm”. Họ dẫu “rải rác biên cương mồ viễn xứ” vẫn “không tiếc đời xanh”, sẵn sàng hi sinh vì Tổ quốc. Bút pháp lãng mạn còn được thể hiện qua hình ảnh thơ mộng của cảnh và người Tây Bắc: “Mai Châu mùa em thơm nếp xôi”, “Dáng người trên độc mộc / Trôi dòng nước lũ hoa đong đưa”. Nhờ sự kết hợp ấy, Tây Tiến vừa hiện thực, sâu sắc vừa lãng mạn, bay bổng, thể hiện rõ phong cách nghệ thuật của Quang Dũng và vẻ đẹp lý tưởng của người lính thời kháng chiến.