Viết đoạn văn nghị luận (khoảng 200 chữ) chỉ ra tác dụng của việc kết hợp các yếu tố tự sự và yếu tố trữ tình trong văn bản ở phần Đọc hiểu.
Gợi ý:
- Đảm bảo yêu cầu về hình thức, dung lượng
+ Viết đúng hình thức đoạn văn (diễn dịch, quy nạp, móc xích…).
+ Đảm bảo dung lượng khoảng 200 chữ.
- Xác định đúng vấn đề nghị luận
+ Phân tích tác dụng của việc kết hợp các yếu tố tự sự và yếu tố trữ tình trong văn bản trích “Bà cụ bán xôi”.
- Hệ thống ý
+ Yếu tố tự sự: Ghi chép trung thực cảnh chợ đêm, hàng quà, bà cụ bán xôi và thực khách; tái hiện không gian, thời gian, nhân vật sống động.
+ Yếu tố trữ tình: Giọng văn nhẹ nhàng, hoài niệm; thể hiện sự đồng cảm, yêu mến con người và nét văn hóa Hà Nội.
+ Tác dụng: Giúp tác phẩm vừa chân thực vừa giàu cảm xúc; người đọc vừa “thấy” vừa “cảm” vẻ đẹp đời sống, tạo sức sống bền lâu cho tác phẩm.
- Phát triển đoạn văn logic, thuyết phục
+ Dẫn chứng từ văn bản để minh chứng cho nhận định.
+ Phân tích rõ tác dụng khi kết hợp yếu tố tự sự và trữ tình trong việc thể hiện nội dung văn bản.
- Đảm bảo ngữ pháp, liên kết:
+ Trình bày rõ ràng, mạch lạc, không mắc lỗi chính tả.
- Sáng tạo
+ Cách diễn đạt mới mẻ, có suy nghĩ sâu sắc về vấn đề nghị luận.
Đoạn văn tham khảo
Trong tùy bút “Bà cụ bán xôi”, Thạch Lam đã khéo léo kết hợp yếu tố tự sự và trữ tình, tạo nên một bức tranh phố phường Hà Nội vừa chân thực vừa giàu cảm xúc. Yếu tố tự sự được thể hiện qua việc ghi lại cảnh chợ đêm, các hàng quà, bà cụ bán xôi và những người lao động nghèo. Người đọc có thể hình dung rõ ràng không gian, thời gian và con người. Trên nền tự sự ấy, yếu tố trữ tình được lồng ghép qua giọng văn nhẹ nhàng, trìu mến, thể hiện sự đồng cảm và trân trọng đối với con người và hương vị ẩm thực Hà Nội. Nhờ vậy, tác phẩm không chỉ là ghi chép sự kiện mà còn khơi gợi cảm giác ấm áp, thân thuộc. Sự kết hợp hài hòa giữa tự sự và trữ tình đã giúp Thạch Lam lưu giữ trong lòng người đọc một Hà Nội tinh tế, đậm đà bản sắc, đồng thời khẳng định sức sống bền lâu của tác phẩm trong văn học Việt Nam.