Viết đoạn văn nghị luận (khoảng 200 chữ), cảm nhận về triết lí nhân sinh được thể hiện trong câu chuyện ở phần Đọc hiểu.
Gợi ý:
- Đảm bảo yêu cầu về hình thức, dung lượng
+ Viết đúng hình thức đoạn văn (diễn dịch, quy nạp, móc xích…).
+ Đảm bảo dung lượng khoảng 200 chữ.
- Xác định đúng vấn đề nghị luận
+ Cảm nhận về triết lí nhân sinh được thể hiện trong câu chuyện ở phần Đọc hiểu.
- Hệ thống ý: Triết lý nhân sinh trong đoạn trích ở phần Đọc hiểu
+ Không được thể hiện trực tiếp qua lời của người kể chuyện mà gián tiếp hiện lên qua sự việc trở về của ba chiếc thuyền ma.
+ Sự trở về trong thoáng chốc của ba chiếc thuyền ma trong thời khắc giao thừa không chỉ là một niềm an ủi đối với những gia đình có người thân đi biển bị tử nạn trong trận bão mà còn thể hiện quan niệm của Bùi Hiển về sự sống, về con người: Chết không phải là sự kết thúc, chết chỉ là sự bắt đầu cho một hành trình khác, hành trình tiếp theo của mỗi người để đi về chốn vô cùng - một nơi chốn có lẽ có nhiều bí mật, bí ẩn lí thú, đáng để khám phá. Phải vậy chăng mà bác Can Túc, khi cùng anh em trên ba con thuyền đắm biển trong trận bão, đã dếch miệng cười, nụ cười bí hiểm, tinh nghịch, vui vẻ?
=> Triết lí nhân sinh thể hiện cái nhìn nhẹ nhàng về sự sống - còn, về lẽ sinh - tử. Hơn hết, đó là một quan niệm đầy tính nhân văn và cũng rất đáng để chúng ta chiêm nghiệm về sự tồn tại của con người trong vũ trụ đầy bí mật.
- Phát triển đoạn văn logic, thuyết phục
+ Dẫn chứng từ văn bản để minh chứng cho nhận định.
+ Thể hiện rõ cảm nhận, suy nghĩ về triết lí nhân sinh được thể hiện trong văn bản ngữ liệu “Một trận bão cuối năm” của Bùi Hiển.
- Đảm bảo ngữ pháp, liên kết:
+ Trình bày rõ ràng, mạch lạc, không mắc lỗi chính tả.
- Sáng tạo
+ Cách diễn đạt mới mẻ, có suy nghĩ sâu sắc về vấn đề nghị luận.
Đoạn văn tham khảo
Trong truyện ngắn Một trận bão cuối năm của Bùi Hiển, triết lí nhân sinh không được tác giả trực tiếp giãi bày qua lời kể mà thấm đẫm trong hình tượng ba chiếc thuyền ma trở về trong đêm giao thừa. Khoảnh khắc những ngọn đèn xanh bí ẩn sáng lên giữa biển đêm, đưa những người thân đã mất về chào hỏi dân làng, chính là một niềm an ủi lớn lao cho những gia đình có chồng con bỏ mạng ngoài khơi. Đó không chỉ là hư ảo, là sự tưởng tượng của những người dân chài đau khổ, mà còn là sự gửi gắm niềm tin: cái chết không phải là kết thúc tuyệt đối. Bùi Hiển như muốn nói rằng sau cái chết vẫn còn một hành trình khác, một thế giới khác – “chốn vô cùng” bí ẩn nhưng cũng có thể an yên. Bác Can Túc, với nụ cười dếch đến tận mang tai, vừa tinh nghịch vừa vui vẻ, dường như đã tìm thấy sự thỏa mãn khi vượt qua mọi gian nguy, để lại trong lòng người sống một cảm giác nhẹ nhõm về sự sinh tử. Qua đó, nhà văn thể hiện một triết lí nhân sinh đầy nhân văn: sự sống và cái chết chỉ là hai nửa của hành trình tồn tại, và con người có thể đón nhận quy luật ấy với tâm thế thanh thản, không bi lụy. Đây là một cách nhìn sâu sắc, giàu tính nhân bản, giúp chúng ta thêm yêu quý sự sống và trân trọng sự tồn tại của mỗi kiếp người.