(Ngữ liệu ngoài sgk) Hương cuội (trích)

Viết đoạn văn (khoảng 200 chữ) trình bày suy nghĩ về những nét đẹp văn hoá “vang bóng một thời” được nhắc đến trong văn bản Hương cuội .

11/12

Viết đoạn văn (khoảng 200 chữ) trình bày suy nghĩ về những nét đẹp văn hoá “vang bóng một thời” được nhắc đến trong văn bản Hương cuội .

0/3000 ký tự
Giải thích

Gợi ý:

- Đảm bảo yêu cầu về hình thức, dung lượng

+ Viết đúng hình thức đoạn văn (diễn dịch, quy nạp, móc xích…).

+ Đảm bảo dung lượng khoảng 200 chữ.

- Xác định đúng vấn đề nghị luận

+ Suy nghĩ về những nét đẹp văn hoá “vang bóng một thời” được nhắc đến trong văn bản Hương cuội.

- Hệ thống ý:

+ Những nét đẹp văn hoá “vang bóng một thời” được nhắc đến trong văn bản: uống rượu, ngâm thơ, chơi hoa lan, làm kẹo mạch nha bọc đá cuội.

+ Những nét đẹp văn hoá “vang bóng một thời” thể hiện cái đẹp xưa của dân tộc, cho thấy truyền thống văn hoá đáng quý tự nghìn đời, là biểu hiện cho lối sống tao nhã của người xưa, cũng là một cách phản kháng thanh cao đối với xã hội thực dân đầy những điều nhố nhăng đương thời.

+ Viết về những nét đẹp văn hoá “vang bóng một thời”, nhà văn Nguyễn Tuân đã thể hiện được chất tài hoa tài tử cũng như tinh thần dân tộc của mình.

- Phát triển đoạn văn logic, thuyết phục

+ Dẫn chứng từ văn bản để minh chứng cho nhận định.

+ Thể hiện rõ suy nghĩ về những nét đẹp văn hoá “vang bóng một thời” trong văn bản ngữ liệu.

- Đảm bảo ngữ pháp, liên kết:

+ Trình bày rõ ràng, mạch lạc, không mắc lỗi chính tả.

- Sáng tạo

+ Cách diễn đạt mới mẻ, có suy nghĩ sâu sắc về vấn đề nghị luận.

Đoạn văn tham khảo

Trong Hương cuội của Nguyễn Tuân, người đọc bắt gặp nhiều nét đẹp văn hóa “vang bóng một thời” gắn liền với đời sống tinh thần của tầng lớp nho sĩ xưa: uống rượu, ngâm thơ, thưởng lan và làm kẹo mạch nha bọc đá cuội. Đó không chỉ là thú vui thanh nhã mà còn là biểu hiện của một lối sống tao nhã, tài tử, coi trọng cái đẹp và hướng con người đến sự tinh tế trong tâm hồn. Trong cảnh Tết cổ truyền, cụ Kép và gia đình quây quần bên nồi bánh chưng, nồi mạch nha, chăm sóc từng chậu lan, nhặt từng viên cuội tròn để bọc kẹo… tất cả đều toát lên tinh thần gìn giữ cái đẹp và niềm trân trọng văn hóa truyền thống. Những thú chơi ấy gợi lại một nếp sống văn hóa thanh cao, lành mạnh, khác hẳn với sự nhố nhăng, thực dụng của xã hội đương thời. Viết về điều đó, Nguyễn Tuân không chỉ tái hiện một bức tranh văn hóa xưa giàu thi vị mà còn thể hiện tấm lòng tài hoa tài tử, cùng tinh thần dân tộc sâu sắc. Chính nhờ vậy, Hương cuội trở thành bản dạ khúc hoài niệm, nhắc nhở thế hệ hôm nay biết trân trọng và gìn giữ những giá trị văn hóa quý báu của cha ông.