Viết đoạn văn (khoảng 200 chữ) trình bày suy nghĩ của em về cách Thúy Kiều báo ân, báo oán trong văn bản trên so với cách
Dângian ta cócâu“Ơnđềnoántrả”,quanđiểmấyđãthểhiệnmộttháiđộrạchròi, dứtkhoáttrongcáchsốngcủangười Việt. Cólẽcáchsốngấyđãcótừngànđời nay, đượcthửthách qua thờigian. Cho đến nay nóvẫncònnguyênvẹngiátrị, chỉcóđiềuơntrảthếnào, oánbáorasaochocóvănhóathìthậtkhó. Trongđoạntríchnàythông qua việcbáoânoáncủaThúy Kiều, Nguyễn Du đãgiántiếpbộclộvănhóaứngxửcủamình, chính ở đâytấmlòngnhânđạocủaNguyễn Du. So vớitruyệncổtích “TấmCám”,CámsẵnsàngngheTấmdộinướcsôiđểlàmtrắng da cũngkhôngcầnnghĩnướcsôilàmbỏng da. MẹCámcứviệcănmắmlàmtừxác con khôngcầntìmhiểunguyênnhân, mùivị... CôTấmthựchiệnchứcnăngdiệtác, đểcáithiệncómôitrườngsốngyênbình. Tuy nhiên, hànhđộngkếttruyệnấyvẫncònmangnhiềutranhcãi. Nhìnlạitruyện “Thúy Kiều báoân, báooán”, ta cảmnhậnđượcvẻđẹptâmhồncủaThúy Kiều, bộclộsựnhânhậu, tấmlòngvịtha, lốisốngcaothượng, sẵnsàngtừbỏnhữngânoánkhixưađểbắtđầumộtcuộcsốngmớicủanhânvậtThúy Kiều.