Viết đoạn văn (khoảng 200 chữ), trình bày suy nghĩ của anh/chị về hiện tượng được nêu ở phần Đọc hiểu trên: bây giờ, cái nhanh chân không đi với sự miễn cưỡng nữa, mà là động tác tự giác của
Gợi ý:
- Đảm bảo yêu cầu về hình thức, dung lượng
+ Viết đúng hình thức đoạn văn (diễn dịch, quy nạp, móc xích…).
+ Đảm bảo dung lượng khoảng 200 chữ.
- Xác định đúng vấn đề nghị luận
+ Trình bày suy nghĩ về hiện tượng: Bây giờ, cái nhanh chân không đi với sự miễn cưỡng nữa, mà là động tác tự giác của nhiều người.
- Hệ thống ý:
+ Giải thích hiện tượng:
. “Nhanh chân” nghĩa là hành động chen lên trước, giành phần hơn, không tuân thủ trật tự chung.
. Ban đầu có thể là phản ứng do thiếu thốn, áp lực, nhưng dần trở thành lối sống và “văn hóa” tự nguyện của nhiều người.
+ Nguyên nhân:
. Môi trường xã hội thiếu công bằng, khiến người tử tế bị thiệt thòi.
. Tâm lý “không nhanh thì thua”, dẫn đến sự đồng lõa vô thức.
. Cơ chế thưởng phạt chưa rõ ràng, thiếu giáo dục về đạo đức công dân.
+ Hệ quả tiêu cực:
. Làm mất đi sự công bằng, tôn trọng trong cộng đồng.
. Làm tha hóa giá trị sống, suy giảm đạo đức xã hội.
. Cản trở sự phát triển bền vững của một xã hội văn minh.
=> Phê phán lối sống “nhanh chân” ích kỷ, coi thường luật lệ. Cần xây dựng một xã hội công bằng, tôn trọng thứ tự, đề cao đạo đức và luật pháp.
- Phát triển đoạn văn logic, thuyết phục
+ Dẫn chứng từ văn bản để minh chứng cho nhận định.
+ Thể hiện rõ suy nghĩ, cảm nhận về hiện tượng được thể hiện trong văn bản: bây giờ, cái nhanh chân không đi với sự miễn cưỡng nữa, mà là động tác tự giác của nhiều người.
- Đảm bảo ngữ pháp, liên kết:
+ Trình bày rõ ràng, mạch lạc, không mắc lỗi chính tả.
- Sáng tạo
+ Cách diễn đạt mới mẻ, có suy nghĩ sâu sắc về vấn đề nghị luận.
Đoạn văn tham khảo
Trong xã hội hiện đại, khi tốc độ trở thành một giá trị sống, nhiều người đang lựa chọn “nhanh chân” như một phản xạ tự giác chứ không còn là sự miễn cưỡng. “Nhanh chân” ở đây không đơn thuần là hành động đi nhanh, mà là biểu hiện của việc chen lấn, giành giật, mưu cầu lợi ích cá nhân mà không quan tâm đến lợi ích tập thể. Trước kia, hành động ấy có thể xuất phát từ hoàn cảnh thiếu thốn, cạnh tranh sinh tồn, nhưng ngày nay, nó dần trở thành một “văn hóa” phản ánh sự thực dụng và ích kỷ của con người. Việc đổ lỗi cho hoàn cảnh chỉ là ngụy biện, bởi chính mỗi người đã quen với việc “mạnh ai nấy sống”. Hệ quả là trật tự xã hội bị phá vỡ, đạo đức bị bào mòn, lòng tin giữa người với người cũng dần phai nhạt. Một xã hội văn minh không thể được xây dựng nếu ai cũng sống trong nỗi sợ bị thiệt thòi. Vì vậy, thay vì “nhanh chân” để giành phần hơn, mỗi cá nhân cần học cách cư xử công bằng, biết chờ đợi, và tôn trọng người khác. Đó mới là hành vi thể hiện bản lĩnh và văn hóa đích thực.