Viết đoạn văn (khoảng 200 chữ) trình bày cảm nhận về tâm trạng nhân vật trữ tình “em” trong khổ thơ (1), (2) bài thơ Dẫu em biết chắc rằng anh trở lại của Xuân Quỳnh.
- Đảm bảo yêu cầu về hình thức, dung lượng
+ Viết đúng hình thức đoạn văn (diễn dịch, quy nạp, móc xích…).
+ Đảm bảo dung lượng khoảng 200 chữ.
- Xác định đúng vấn đề nghị luận
+ Trình bày cảm nhận về nhân vật trữ tình của văn bản “Dẫu em biết chắc rằng anh trở lại” – Xuân Quỳnh.
- Hệ thống ý:
+ Tâm trạng da diết, trống vắng trong phút chia xa:
. Câu thơ mở đầu “Thị trấn nào anh đến chiều nay” gợi ra không gian chia biệt, mơ hồ và lạnh lẽo.
. Dù “biết không phải là vĩnh biệt”, nhưng nỗi buồn, hụt hẫng vẫn tràn ngập tâm hồn nhân vật “em” – thể hiện qua từ “da diết”.
→ Nỗi buồn ấy không chỉ do sự chia xa mà còn bởi tình yêu sâu nặng và mong manh.
. Nỗi nhớ gắn với hình dung về hành trình của người ra đi:
+ “Xóm làng nào anh sẽ đi qua” – câu hỏi tu từ thể hiện sự trống trải, mông lung và nỗi nhớ khắc khoải.
+ Không gian hiện lên với “đồng lúa, vườn cây, bờ bãi” là những hình ảnh cụ thể, quen thuộc, thể hiện sự quan tâm và theo dõi trong tâm tưởng người mình yêu.
+ “Ngọn gió buồn vẫn thổi phía không anh” → Hình ảnh ẩn dụ đặc sắc diễn tả sự thiếu vắng, trống trải mà không gian nào cũng trở nên buồn bã vì vắng anh.
=> Tâm trạng của nhân vật trữ tình “em” là sự kết hợp của nhớ thương da diết, hụt hẫng, mong chờ và cả nỗi buồn man mác trong xa cách.
- Phát triển đoạn văn logic, thuyết phục
+ Dẫn chứng từ bài thơ để minh chứng cho nhận định.
+ Thể hiện rõ cảm xúc, suy nghĩ về nhân vật trữ tình trong bài thơ.
- Đảm bảo ngữ pháp, liên kết:
+ Trình bày rõ ràng, mạch lạc, không mắc lỗi chính tả.
- Sáng tạo
+ Cách diễn đạt mới mẻ, có suy nghĩ sâu sắc về vấn đề nghị luận.
Đoạn văn tham khảo
Trong bài thơ “Dẫu em biết chắc rằng anh trở lại”, đặc biệt là hai khổ thơ đầu, nhân vật trữ tình “em” hiện lên với tâm trạng đầy da diết và cô đơn trong phút chia xa. Dù biết cuộc chia ly không phải là vĩnh viễn, nhưng “em” vẫn cảm thấy hụt hẫng, trống trải bởi tình yêu quá sâu nặng. Hình ảnh “mảng tường vắng”, “mùa đông giá rét” như gợi lên cái lạnh của không gian và cả tâm hồn người ở lại. Những câu hỏi tu từ như “Thị trấn nào anh đến chiều nay”, “Xóm làng nào anh sẽ đi qua” cho thấy nỗi nhớ khắc khoải và sự dõi theo hành trình của người mình yêu bằng cả trái tim. Dù anh đi qua những vùng quê yên bình, trong tâm tưởng em, mọi nơi đều buồn bã vì thiếu vắng hình bóng anh. “Ngọn gió buồn vẫn thổi phía không anh” là hình ảnh ẩn dụ giàu chất thơ thể hiện nỗi cô đơn, lạnh lẽo bao trùm tâm hồn người phụ nữ đang yêu. Đoạn thơ là tiếng lòng tha thiết, dịu dàng mà cũng đầy nỗi khắc khoải – rất đặc trưng cho phong cách thơ Xuân Quỳnh.