Viết đoạn văn (khoảng 200 chữ) phân tích nội dung và nghệ thuật của bài thơ “Bờ sông vẫn gió” của Trúc Thông.
- Đảm bảo yêu cầu về hình thức, dung lượng
+ Viết đúng hình thức đoạn văn (diễn dịch, quy nạp, móc xích…).
+ Đảm bảo dung lượng khoảng 200 chữ.
- Xác định đúng vấn đề nghị luận
+ Phân tích nội dung và nghệ thuật của bài thơ “Bờ sông vẫn gió” của Trúc Thông.
- Hệ thống ý:
+ Nội dung:
. Bài thơ thể hiện nỗi đau đớn, tiếc thương sâu sắc của người con khi mẹ qua đời.
. Tình cảm hiếu thảo, thủy chung với mẹ: mong mẹ “trở về quê một lần cuối”, để được “thương lại” kỷ niệm xưa.
. Ký ức về mẹ gắn với hình ảnh quê hương: bờ sông, cây cau, giại hiên, mái nhà… thể hiện sự gắn bó giữa mẹ – con – quê nhà.
. Lời tiễn biệt tha thiết, chân thành: “Con xin ngắn lại đường gần / Một lần... rồi mẹ hãy dần dần đi.”
+ Nghệ thuật:
. Ngôn ngữ mộc mạc, giản dị, giàu cảm xúc.
. Sử dụng hình ảnh giàu sức gợi: “lá ngô lay”, “bờ sông gió”, “cây cau cũ”, “giại hiên nhà”.
. Kết cấu tự sự kết hợp trữ tình, giọng điệu nghẹn ngào, tha thiết.
. Nhịp thơ chậm, ngắt nhịp linh hoạt, thể hiện dòng cảm xúc dồn nén.
=> Bài thơ để lại ấn tượng sâu lắng về nỗi đau mất mẹ và tình cảm thiêng liêng bất tử trong lòng người con. Góp phần làm nổi bật vẻ đẹp nhân văn, tinh thần gắn bó giữa con người với gia đình và quê hương.
- Phát triển đoạn văn logic, thuyết phục
+ Dẫn chứng từ bài thơ để minh chứng cho nhận định.
+ Thể hiện rõ sự phân tích nội dung và nghệ thuật của bài thơ “Bờ sông vẫn gió” của Trúc Thông.
- Đảm bảo ngữ pháp, liên kết:
+ Trình bày rõ ràng, mạch lạc, không mắc lỗi chính tả.
- Sáng tạo
+ Cách diễn đạt mới mẻ, có suy nghĩ sâu sắc về vấn đề nghị luận.
Đoạn văn tham khảo
Bài thơ “Bờ sông vẫn gió” của Trúc Thông là một khúc tiễn biệt đầy xúc động dành cho người mẹ đã khuất, gợi lên tình mẫu tử thiêng liêng và bất tử. Qua lời thơ da diết, người con thể hiện nỗi đau đớn, tiếc thương sâu sắc khi mẹ rời xa cõi đời. Những hình ảnh thân thuộc như “lá ngô lay”, “bờ sông gió”, “cây cau cũ”, “giại hiên nhà” không chỉ gợi về không gian quê hương mà còn là nơi lưu giữ biết bao kỷ niệm của mẹ và con. Lời khẩn cầu “một lần cuối... một lần về cuối thôi” là tiếng lòng tha thiết, thể hiện tình cảm hiếu thảo và mong muốn được gặp lại mẹ lần cuối trước khi mẹ yên nghỉ vĩnh viễn. Nghệ thuật thơ giản dị nhưng sâu sắc, với ngôn ngữ gần gũi, giàu sức gợi, kết hợp nhịp thơ chậm rãi, lắng đọng đã làm nổi bật tâm trạng nghẹn ngào của người con. “Bờ sông vẫn gió” không chỉ là nỗi niềm riêng mà còn chạm đến trái tim người đọc về tình cảm gia đình, về sự mất mát và giá trị thiêng liêng của tình mẫu tử trong cuộc sống.