(Ngữ liệu ngoài sgk) Chuyện cũ tuổi thơ

Viết đoạn văn (khoảng 200 chữ) phân tích đặc sắc nghệ thuật của bài thơ Chuyện cũ tuổi thơ – Lâm Thị Mỹ Dạ.

6/7

Viết đoạn văn (khoảng 200 chữ) phân tích đặc sắc nghệ thuật của bài thơ Chuyện cũ tuổi thơ – Lâm Thị Mỹ Dạ.

0/3000 ký tự
Giải thích

- Đảm bảo yêu cầu về hình thức, dung lượng

+ Viết đúng hình thức đoạn văn (diễn dịch, quy nạp, móc xích…).

+ Đảm bảo dung lượng khoảng 200 chữ.

- Xác định đúng vấn đề nghị luận

+ Phân tích đặc sắc nghệ thuật của văn bản Chuyện cũ tuổi thơ – Lâm Thị Mỹ Dạ.

- Hệ thống ý:

+ Ngôn ngữ giản dị, giàu hình ảnh gợi cảm

. Tác giả sử dụng từ ngữ quen thuộc, gần gũi với đời sống nông thôn như: “ổ trứng tròn”, “chị gà”, “cái ổ rơm”...

. Gợi không gian bình dị của tuổi thơ trong trẻo, mộc mạc.

+ Sử dụng các biện pháp tu từ đặc sắc

. Nhân hóa: “chị gà”, “mắt trách móc nhìn tôi” → khiến hình ảnh trở nên sống động, gợi cảm xúc thương yêu.

. So sánh: “nắng mềm như lụa trải”, “tiếng gà gọi cửa” → tăng tính biểu cảm, tạo nên chất thơ nhẹ nhàng.

+ Giọng điệu trầm lắng, ngậm ngùi, xen lẫn hồi ức trong trẻo

. Giọng điệu thay đổi theo mạch cảm xúc: từ vui thích, ngạc nhiên → hoang mang, đau xót → day dứt, ngậm ngùi → thể hiện chiều sâu tâm trạng.

+ Kết cấu tự sự kết hợp trữ tình

. Bài thơ kể lại một “chuyện cũ” nhưng không chỉ để kể mà còn để suy ngẫm, chiêm nghiệm – điều làm nên chiều sâu nghệ thuật.

- Phát triển đoạn văn logic, thuyết phục

+ Dẫn chứng từ bài thơ để minh chứng cho nhận định.

+ Thể hiện rõ suy nghĩ về đặc sắc nghệ thuật của văn bản Chuyện cũ tuổi thơ – Lâm Thị Mỹ Dạ.

- Đảm bảo ngữ pháp, liên kết:

+ Trình bày rõ ràng, mạch lạc, không mắc lỗi chính tả.

- Sáng tạo

+ Cách diễn đạt mới mẻ, có suy nghĩ sâu sắc về vấn đề nghị luận.

Đoạn văn tham khảo

Bài thơ “Chuyện cũ tuổi thơ” của Lâm Thị Mỹ Dạ là một hồi ức đầy cảm xúc về một lỗi lầm ngây thơ trong sáng, được thể hiện bằng những nghệ thuật giản dị mà sâu sắc. Trước hết, ngôn ngữ thơ mộc mạc, gần gũi với đời sống nông thôn như “ổ trứng tròn”, “chị gà”, “cái ổ rơm”… đã gợi lại không gian tuổi thơ thân quen, trong trẻo. Bên cạnh đó, tác giả sử dụng linh hoạt các biện pháp tu từ như nhân hóa (“chị gà”, “mắt trách móc nhìn tôi”) làm cho hình ảnh trở nên sinh động, gần gũi; so sánh (“nắng mềm như lụa trải”) góp phần tăng tính biểu cảm và tạo chất thơ nhẹ nhàng, bay bổng. Giọng điệu bài thơ chuyển biến theo cảm xúc: từ vui tươi, ngạc nhiên đến buồn bã, day dứt, thể hiện sâu sắc sự hối tiếc của nhân vật trữ tình. Đặc biệt, kết cấu bài thơ kết hợp tự sự và trữ tình đã khiến câu chuyện tuổi thơ không chỉ là lời kể mà còn là một sự chiêm nghiệm đầy xúc động. Chính những yếu tố nghệ thuật ấy đã làm nên vẻ đẹp giản dị mà giàu chất nhân văn cho bài thơ.