(Ngữ liệu ngoài sgk) Dù năm dù tháng

Viết đoạn văn (khoảng 200 chữ) phân tích cảm hứng chủ đạo của bài thơ Dù năm dù tháng của Hoàng Phủ Ngọc Tường.

9/10

Viết đoạn văn (khoảng 200 chữ) phân tích cảm hứng chủ đạo của bài thơ Dù năm dù tháng của Hoàng Phủ Ngọc Tường.

0/3000 ký tự
Giải thích

- Đảm bảo yêu cầu về hình thức, dung lượng

+ Viết đúng hình thức đoạn văn (diễn dịch, quy nạp, móc xích…).

+ Đảm bảo dung lượng khoảng 200 chữ.

- Xác định đúng vấn đề nghị luận

+ Phân tích cảm hứng chủ đạo của văn bản Dù năm dù tháng – Hoàng Phủ Ngọc Tường.

- Hệ thống ý:

+ Cảm hứng chủ đạo của bài thơ: bài thơ thể hiện niềm nuối tiếc của tác giả trước sự trôi chảy nhanh chóng của thời gian và sự hữu hạn của đời người.

+ Cảm hứng chủ đạo của bài thơ được nương theo mạch triển khai của bài thơ, theo các đơn vị thời gian từ ngắn đến dài.

. Sự trôi qua của một ngày thật nhanh chóng, gắn với hình ảnh mong manh sớm nở tối tàn của đóa phù dung.

. Một tháng cũng phút chốc mà trôi qua gắn với mưa nắng, với những lần trăng mọc.

. Một năm cũng trôi qua nhanh với sự biến đổi của bốn mùa.

. Ngày, tháng, năm trôi nhanh cho nên đời người cũng trở nên thoáng chốc và ngắn ngủi.

+ Nghệ thuật: Kết cấu độc đáo, theo kiểu tăng tiến; Các hình ảnh thơ có tính gợi tả; Ngôn ngữ thơ mộc mạc nhưng cũng mang tính triết lí; Giọng thơ trầm lắng, đầy suy nghiệm.

- Phát triển đoạn văn logic, thuyết phục

+ Dẫn chứng từ bài thơ để minh chứng cho nhận định.

+ Thể hiện rõ suy nghĩ về cảm hứng chủ đạo của bài thơ.

- Đảm bảo ngữ pháp, liên kết:

+ Trình bày rõ ràng, mạch lạc, không mắc lỗi chính tả.

- Sáng tạo

+ Cách diễn đạt mới mẻ, có suy nghĩ sâu sắc về vấn đề nghị luận.

Đoạn văn tham khảo

Bài thơ “Dù năm dù tháng” của Hoàng Phủ Ngọc Tường thấm đẫm cảm hứng chủ đạo: niềm nuối tiếc trước sự trôi chảy nhanh chóng của thời gian và sự hữu hạn của đời người. Cảm hứng ấy được thể hiện tinh tế qua mạch triển khai theo trình tự thời gian – từ ngày, tháng, năm rồi đến cả một đời người. Một ngày ngắn ngủi được gợi lên qua hình ảnh “hoa phù dung” – thứ hoa “sớm nở tối tàn”, như nhắc nhở sự mong manh của khoảnh khắc. Một tháng trôi qua trong những lần trăng mọc, trong vòng quay của “mưa nắng” và những mong đợi giản dị đời thường. Một năm vụt qua trong bốn mùa với những biến thiên đầy cảm xúc: xuân cỏ thơm, hạ mây khói, đông trắng mưa dầm… Và rồi, đời người cũng chỉ là “mới thôi đã một đời người.” Bài thơ gây xúc động nhờ kết cấu tăng tiến độc đáo, hình ảnh thơ giản dị mà giàu tính gợi, ngôn ngữ mộc mạc pha chất triết lí, giọng thơ trầm lắng, suy tư. Dẫu tiếc nuối thời gian, bài thơ vẫn khép lại bằng tuyên ngôn sống mãnh liệt: tình yêu là thứ vĩnh cửu trong dòng chảy vô thường.