Đề cương ôn tập giữa kì 2 Tiếng Việt lớp 5 (có đáp án) - Phần Viết

Viết bài văn tả một người em chỉ gặp một vài lần nhưng nhớ mãi.

4/10

Viết bài văn tả một người em chỉ gặp một vài lần nhưng nhớ mãi.

0/3000 ký tự
Giải thích

Mẫu 1:

Có những cuộc gặp gỡ thoáng qua, nhưng lại mang trong lòng nhiều cảm xúc đặc biệt. Và cuộc gặp gỡ của em với một em bé đánh giày ngày hôm nay là một trường hợp như vậy.

Sau khi kết thúc giờ học, bố đã đưa em đi ăn tại một quán ăn nhỏ nằm trên đường Trần Thái Tông. Khi đang thưởng thức tô phở nóng hổi, thơm phức, một em bé đánh giày đã tới gần. Em bé chỉ mới 5-6 tuổi, dáng người gầy gò, nhỏ bé, da đen nhẻm và mang theo một hộp đựng dụng cụ đánh giày nặng nề. Mùa thu đã đến Hà Nội, tiết trời se lạnh, nhưng em bé đánh giày chỉ mặc chiếc áo cộc tay mỏng manh đã bạc màu.

Em bé tiếp cận từng bàn để mời khách hàng đánh giày. Dáng người nhỏ bé và cử chỉ nhút nhát của em bé khiến mọi người cảm thấy thương tâm. Thấy vậy, bố em đã gọi em bé lại gần, ngỏ ý mời em ăn cùng, nhưng em bé đã từ chối. Không còn cách nào khác, bố em đã nhờ em bé đánh giày cho mình. Sau khi em bé hoàn thành công việc, bố em đã trả cho em 300 ngàn đồng. Ban đầu, em bé từ chối, nhưng sau khi bố em thuyết phục, em bé đã chấp nhận nhận tiền và đôi mắt em tràn đầy nước mắt, ngọt ngào cảm ơn.

Cuộc gặp gỡ này đã gửi gắm trong em rất nhiều cảm xúc đậm sâu. Em cảm thấy thương xót trước hoàn cảnh khó khăn của em bé, và em trân trọng những đức tính thật thà và lòng tự trọng của em bé. Em cũng hy vọng rằng em bé sẽ có một cuộc sống tốt đẹp hơn, có cơ hội đi học và đến trường như những người bạn cùng trang lứa khác.

Mẫu 2:

Có những người dù chỉ gặp lần đầu tiên đã ghi lại trong tim chúng ta những ấn tượng sâu sắc. Một lần tình cờ, em cũng gặp được người như thế. Đó là chú lính cứu hỏa, chú đã để lại cho em ấn tượng khó quên ngay từ lần đầu tiên nhìn thấy.

Một buổi chiều tháng sáu, khi ánh mặt trời gay gắt đã dần dịu lại, hoàng hôn đỏ rực đã chiếm chỗ màu xanh thăm thẳm của bầu trời. Căn nhà đối diện nhà em đột nhiên bốc cháy, khói tuôn lên ngùn ngụt, đen ngòm. Người trong nhà hoảng sợ lao ra khỏi tổ ấm của mình. Không lâu sau đó, em nghe thấy tiếng còi xe cứu hỏa vang lên. Xe dừng ngay trước cánh cổng căn nhà, các chú lính cứu hỏa nhanh chóng nhảy xuống xe.

Người đầu tiên nhảy xuống xe chính là chú lính cứu hỏa đã để lại cho em ấn tượng sâu sắc. Em không nhìn rõ khuôn mặt chú vì chiếc mũ nhựa cứng và khăn bảo hộ đã che kín cả khuôn mặt, chỉ có đôi mắt sáng tinh anh lộ ra. Đôi mắt ấy nhìn ngọn lửa mà không hề chần chừ, lượng lự, ánh lửa như lóe sáng trong ánh mắt. Dáng người chú cao lớn, khỏe mạnh ẩn trong bộ quần áo chống cháy màu da cam, đậm như màu của lửa đang cháy bùng bùng. Đôi tay chú được bao bọc trong đôi bao tay màu trắng đã lấm bẩn đen, có lẽ vì đám cháy đã xảy ra trước đó. Chú đi ủng mà vẫn vừng chãi lao vào đám cháy. Đôi vai rộng lớn của chú khoác chiếc bình chữa cháy chuyên dụng. Hình ảnh chú lao mình rồi mất hút trong đám cháy rất đẹp, đẹp cái vẻ đẹp ở người anh hùng trong cuộc sống đời thường.

Lửa vẫn bốc lên ngùn ngụt, khói đen sì cả một khoảng không trung. Ai nhìn vào cũng ái ngại, lo lắng. Nhưng những chú lính cứu hỏa vẫn dũng cảm lao mình vào đó, dùng kĩ năng của mình, cố gắng dập tắt đám cháy. Chú lính cứu hỏa khi nãy cứ liên tục chạy ra chạy vào, tro tàn do lửa cháy bám đầy lên vai áo chú. Khuôn mặt che sau tấm khăn bảo hộ cũng lấm lem đen nhẻm. Chú thoăn thoắt luồn lách như con sóc, đôi mắt quan sát thật kĩ xem có sót ai bị mắc kẹt trong nhà hay không. Đám cháy vẫn đang được dập tắt, chú bất ngờ ôm ra một con chó lớn, bộ lông trắng đã bị lửa làm cháy xém một ít. Con chó ngoan ngoãn nằm trong vòng tay an toàn của người lính cứu hỏa. Trong tiếng mừng rỡ reo lên của chủ gia đình, chú hơi tập tễnh đi ra, trao nó vào tay chủ. Ở gấu quần chú nổi bật một vệt dài màu đen, giống như hình một vật dài nào đó. Em đoán chú đã bị thương.

Vậy mà vết thương ở chân vẫn không ảnh hưởng gì đến việc của chú, chú không một lời than vãn, kêu ca, tiếp tục quay lại cùng giúp đỡ đồng nghiệp dập lửa. Các chú kiên trì mãi đến ba giờ đồng hồ sau, đám cháy mới được dập tắt. Lửa cháy quá to, căn nhà gần như đã trở thành một đống đổ nát. Chú lính cứu hỏa lúc này mới yên tâm ngồi xuống nghỉ một chút, chú tháo lỏng mũ để lộ gương mặt trẻ tuổi, chính trực với vầng trán ướt đẫm mồ hôi. Chân đau khiến đôi mày chú hơi nhăn lại nhưng khi được cảm ơn chú vẫn mỉm cười khiêm tốn. Chú cẩn thận dặn dò mọi người chú ý an toàn cháy nổ để bảo vệ bản thân và gia đình, rất chân thành, tha thiết.

Đám cháy được dọn dẹp, chú lính cứu hỏa đặc biệt cũng theo đồng đội lên xe, các chú nghỉ ngơi một lát xong vẫn phải chuẩn bị phòng những đám cháy không may xảy ra tiếp theo. Bóng chiếc xe cứu hỏa khuất dần, tiếng còi cũng nhỏ dần rồi im bặt nhưng hình ảnh chú lính cứu hỏa dũng cảm, nhân ái vẫn hiển hiện trước mắt em. Đó là hiện thân của những con người hết lòng vì dân, vì nước.