Viết bài văn tả một cây bóng mát được trồng ở trường hoặc nơi em ở.
Mẫu 1:
Dọc vỉa hè khu phố nhà em vào mùa hè rất mát mẻ, nếu có mưa cũng chẳng bị ướt. Đó chính là nhờ hàng cây sấu cao lớn, tán lá xum xuê được trồng dọc vỉa hè.
Những cây sấu đó đều rất cao, còn cao hơn cả mấy ngôi nhà ba tầng hai bên đường. Thân cây không quá to, một mình em vẫn ôm xuể, nhưng cứng cáp, chắc chắn lắm. Bằng một cách nào đó, các cây sấu đều mọc thẳng tắp, thân cây cũng đều đều với nhau, nên nhìn cứ như những người bảo vệ đang mặc đồng phục vậy. Vỏ thân cây sấu trơn bóng, không xù xì, có màu nâu sẫm. Khoảng vỏ ở gần gốc cây được quét vôi trắng đồng loạt, để bảo vệ gốc cây khỏi mối mọt hay sâu bệnh. Các cành cây mọc thấp đều bị cưa đi để tránh va chạm vào người đi đường, do đó để lại các vết sẹo hình tròn trên thân cây. Cách mặt đất chừng gần ba mét, các cành sấu bắt đầu được mọc tự do. Những cành sấu cũng như thân cây, không quá to, nhưng dẻo dai lắm. Mưa dông quét qua, cây bàng, cây phượng có cành gãy chứ sấu thì không hề. Lá sấu không quá to, nhưng mọc dày, xanh ngắt. Dù nắng gắt, mưa dông, lạnh buốt thì cây vẫn xanh um. Nhờ thế mà cả con đường lúc nào cũng râm mát, khô ráo, giúp người đi đường được thoải mái, thư thả. Không chỉ vậy, vào mùa hè, cây còn cho rất nhiều chùm quả, hái về mãi chẳng hết. Những quả sấu đó đem nấu canh hay ăn trực tiếp đều ngon tuyệt.
Những cây sấu cứ thế âm thầm cống hiến cho mọi người. Vì vậy mà em yêu quý loài cây này lắm. Em mong rằng những người bảo vệ xanh ấy sẽ luôn tươi tốt, phát triển hơn nữa trong tương lai.
Mẫu 2:
Quê hương! Hai tiếng gọi đó thật thân thương biết nhường nào! Quê hương đối với mỗi người có thể là cánh đồng rộng lớn thẳng cánh cò bay hoặc là dòng sông hiền hòa ôm ấp xóm làng trù phú... Còn đối với em quê hương chính là cây đa cổ thụ ở đầu làng.
Cây đa này không biết đã có ở đây từ bao giờ, chỉ biết rằng khi em mới chỉ là một đứa bé, cây đã đứng sừng sững ở đây như một minh chứng lịch sử. Thân cây rất to, ba người bọn em nắm tay nhau ôm cũng không xuể. Cây cao với những cành cây tỏa ra tứ phía trông giống hệt như hàng chục cánh tay của những người khổng lồ.
Rễ cây lan rộng trên mặt đất, ngoằn ngoèo như những chú rắn hổ mang. Phần lớn rễ cây đã cắm sâu vào trong lòng đất để vừa làm bệ đỡ vừa hút chất dinh dưỡng nuôi cây.
Lá đa to hơn bàn tay người lớn một tẹo với những vân lá chạy từ cuống rồi lan ra toàn bộ bề mặt chiếc lá. Từ xa nhìn lại cây đa này trông chẳng khác gì một chiếc ô xanh khổng lồ tỏa bóng che rợp cả một khoảng đất rộng. Đây cũng là nơi nghỉ mát của dân làng sau những buổi làm đồng mệt mỏi đồng thời cũng là nơi tụi trẻ con chúng em luôn chọn làm nơi đùa nghịch. Trưa hè oi bức mà được ngồi dưới gốc cây xanh hóng gió thì tuyệt biết mấy.
Những buổi chiều trước khi mặt trời bắt đầu ngả sang màu vàng cam tuyệt đẹp thì đây chính là địa điểm cho mọi trò chơi của tụi chúng em diễn ra. Nào là ô ăn quan, nhảy dây, đá bóng và rất nhiều trò chơi khác. Chẳng biết từ lúc nào mà hình ảnh cây đa đã on sâu vào tâm trí mỗi người dân quê em. Ai đi xa trở về làng việc đầu tiên họ làm chính là đưa mắt tìm kiếm hình ảnh cây đa quen thuộc.
Em rất yêu quý cây đa này. Cây vừa là người bạn vừa là người em chia sẻ mọi buồn vui trong cuộc sống.