Tuổi thơ của em lớn lên cùng với những lời ru ngọt ngào của bà, của mẹ. Họ là những người phụ nữ vất vả, tảo tần
Gợi ý:
a. Đảm bảo cấu trúc bài văn biểu cảm
- Học sinh biết tạo lập một bài văn biểu cảm đảm bảo đủ cấu trúc 3 phần: Mở bài, Thân bài, Kết bài.
- Đảm bảo đúng dung lượng khoảng 400 chữ.
b. Xác định đúng đối tượng biểu cảm: bà hoặc mẹ.
c. Bài viết có thể triển khai theo nhiều cách khác nhau song cần đảm bảo các ý sau
* Mở bài:
- Giới thiệu chung về đối tượng biểu cảm.
- Cảm nghĩ khái quát về đối tượng.
* Thân bài:
- Hình dung về đặc điểm của đối tượng để bộc lộ cảm xúc: hình dáng, mái tóc, làn da, nụ cười, ánh mắt, giọng nói,…qua quan sát, liên tưởng, suy ngẫm hoặc hồi tưởng đặc điểm để gợi cảm xúc…
- Bộc lộ tình cảm, cảm xúc, suy nghĩ qua việc làm, hành động, cử chỉ, tính cách của người đó thông qua quan hệ đối xử với mọi người xung quanh, với bản thân em,…
- Biểu cảm về sự gắn bó của người thân ấy với bản thân em:
+ Trong cuộc sống hàng ngày…
+ Hồi tưởng kỉ niệm gắn bó của em với người thân đó.
à Bộc lộ tình cảm của em: nhớ nhung, yêu quý, kính trọng, biết ơn,…
- Bộc lộ tình cảm đối với người thân qua một tình huống nào đó: liên tưởng, tưởng tượng đến tương lai => bộc lộ cảm xúc.
* Kết bài:
- Khẳng định tình cảm của em với đối tượng biểu cảm.
- Lời hứa hẹn, mong ước của em.
d. Chính tả, ngữ pháp: Đảm bảo chuẩn chính tả, ngữ pháp Tiếng Việt.
e. Sáng tạo: Diễn đạt trong sáng, bài viết thể hiện được sự sáng tạo, độc đáo riêng.
Bài viết tham khảo
Trong gia đình, người em yêu thương và kính trọng nhất chính là mẹ. Mẹ là điểm tựa tinh thần vững chắc, là ngọn lửa ấm áp sưởi sáng cho cuộc đời em. Nghĩ về mẹ, em luôn dâng trào niềm biết ơn và tình yêu thương vô bờ.
Mẹ em năm nay ngoài bốn mươi tuổi. Mái tóc mẹ đã lốm đốm vài sợi bạc, đôi mắt hiền từ ánh lên những vất vả, lo toan nhưng lúc nào cũng chan chứa tình thương. Nụ cười của mẹ dịu dàng, khiến em thấy mọi mệt mỏi dường như tan biến. Nước da mẹ sạm nắng sau những ngày dài tần tảo ngoài đồng, còn đôi bàn tay chai sần lại là minh chứng cho bao nhọc nhằn vì gia đình. Mỗi khi nghe giọng nói ấm áp, quen thuộc của mẹ, em thấy lòng mình bình yên đến lạ.
Mẹ không chỉ là người lao động cần mẫn mà còn là người luôn hết lòng vì chồng con. Mẹ chăm lo cho bữa cơm, giấc ngủ, dành cho em sự quan tâm tận tình. Khi em làm sai, mẹ không nặng lời trách mắng mà kiên nhẫn khuyên nhủ để em nhận ra lỗi lầm. Mẹ cũng là người luôn khích lệ, động viên em cố gắng trong học tập và rèn luyện. Tình thương, sự hi sinh của mẹ không ồn ào nhưng sâu nặng, bao la như biển cả.
Trong cuộc sống hằng ngày, mẹ là chỗ dựa tinh thần ấm áp nhất của em. Em nhớ có lần bị ốm, mẹ đã thức suốt đêm để chăm sóc, lo từng bát cháo, giấc ngủ. Cũng có khi em nghịch ngợm, dại dột làm mẹ buồn, nhưng chỉ một ánh nhìn hiền từ của mẹ cũng khiến em thấy hối hận. Những kỉ niệm ấy đã khắc sâu vào trái tim em tình cảm yêu thương, kính trọng và biết ơn mẹ. Em luôn ước mong mai này khi trưởng thành, có thể báo đáp phần nào công ơn to lớn ấy.
Mẹ là người quan trọng và thiêng liêng nhất trong cuộc đời em. Em yêu mẹ vô cùng, nguyện sẽ chăm ngoan, học giỏi để mẹ luôn mỉm cười hạnh phúc. Ước mong lớn nhất của em chính là được mãi mãi sống trong vòng tay yêu thương ấm áp của mẹ.