Từ văn bản trong phần Đọc hiểu, hãy viết một đoạn văn khoảng 200 chữ trình bày suy nghĩ của anh/chị về nhân vật bà cụ trong văn bản trên.
Gợi ý:
- Đảm bảo yêu cầu về hình thức, dung lượng
+ Viết đúng hình thức đoạn văn (diễn dịch, quy nạp, móc xích…).
+ Đảm bảo dung lượng khoảng 200 chữ.
- Xác định đúng vấn đề nghị luận
+ Suy nghĩ về nhân vật bà cụ trong văn bản trên
- Hệ thống ý:
+ Phẩm chất giản dị, mộc mạc của người mẹ nông thôn
. Cách nói năng chân chất, hồn hậu (“các bác”, “tàu bay”, “thằng cả nhà tôi”).
. Sự bỡ ngỡ, vụng về giữa không gian hiện đại – hình ảnh tiêu biểu cho khoảng cách giữa người quê và thế giới đô thị.
. Hành động “gom đồ ăn vào chiếc làn mây”, “chỉ xin cốc nước lọc” – thể hiện lối sống tằn tiện, quen nếp quê nghèo, giàu đức hi sinh.
+ Tình mẫu tử sâu nặng, thiêng liêng
. Dù con trai đã mất gần ba mươi năm, bà vẫn lên máy bay để “tới miền cháu khuất”.
. Việc bà lập “bàn thờ nhỏ” giữa khoang máy bay cho thấy lòng thành kính, niềm tưởng nhớ không nguôi.
. Hành động thắp hương trên mây biểu trưng cho tình mẹ vượt qua mọi không gian, thời gian – tình mẫu tử hóa thành sợi dây nối giữa hai cõi âm dương.
+ Ý nghĩa nhân văn, biểu tượng
. Bà cụ là biểu tượng cho những người mẹ Việt Nam thời hậu chiến – chịu nhiều mất mát nhưng luôn thủy chung, bền bỉ trong tình yêu thương con.
. Hành động của bà như một nghi lễ tâm linh làm sáng lên vẻ đẹp nhân văn giữa đời sống hiện đại đang dần xa rời cảm xúc và lòng trắc ẩn.
- Phát triển đoạn văn logic, thuyết phục
+ Dẫn chứng từ văn bản để minh chứng cho nhận định.
+ Thể hiện rõ suy nghĩ, quan điểm về về nhân vật bà cụ trong văn bản trên.
- Đảm bảo ngữ pháp, liên kết:
+ Trình bày rõ ràng, mạch lạc, không mắc lỗi chính tả.
- Sáng tạo
+ Cách diễn đạt mới mẻ, có suy nghĩ sâu sắc về vấn đề nghị luận.
Đoạn văn tham khảo
Nhân vật bà cụ trong truyện Mây trắng còn bay của Bảo Ninh là hình ảnh xúc động về người mẹ Việt Nam bình dị mà cao quý. Bà là người mẹ nông thôn chân chất, mộc mạc, mang theo chiếc làn mây cũ kỹ và những lời nói hồn hậu giữa không gian hiện đại của chuyến bay. Dáng vẻ nhỏ bé, nghèo khó của bà càng khiến người đọc thương cảm khi biết bà đang trên đường “lên miền cháu khuất” — chuyến đi đặc biệt để làm giỗ cho người con trai đã hi sinh. Bàn thờ nhỏ với đĩa hoa, nải chuối, ba nén nhang trên khoang máy bay là biểu tượng cho tình mẫu tử thiêng liêng vượt mọi giới hạn không gian, thời gian. Trong khi những hành khách khác thờ ơ, bà vẫn lặng lẽ sống với niềm tin, với lòng trung trinh và nỗi thương con cháy bỏng. Bà cụ không chỉ gợi lên nỗi xót xa cho số phận người mẹ hậu chiến, mà còn khiến ta trân trọng hơn tình mẹ, tình người – những giá trị nhân văn vĩnh hằng giữa cuộc sống hiện đại lạnh lùng và vội vã.