(Ngữ liệu ngoài sgk) Thằng gù

Từ văn bản trong phần Đọc hiểu, hãy viết một đoạn văn khoảng 200 chữ trình bày cảm nhận của em về nhân vật Đức trong truyện ngắn “Thằng gù”.

6/7

Từ văn bản trong phần Đọc hiểu, hãy viết một đoạn văn khoảng 200 chữ trình bày cảm nhận của em về nhân vật Đức trong truyện ngắn “Thằng gù”.

0/3000 ký tự
Giải thích

Gợi ý:

- Đảm bảo yêu cầu về hình thức, dung lượng

+ Viết đúng hình thức đoạn văn (diễn dịch, quy nạp, móc xích…).

+ Đảm bảo dung lượng khoảng 200 chữ.

- Xác định đúng vấn đề nghị luận

+ Cảm nhận về nhân vật Đức trong truyện ngắn “Thằng gù”.

- Hệ thống ý: Cảm nhận về nhân vật Đức.

+ Là một cậu bé nghèo khổ, tật nguyền, bất hạnh:

. Bị bạn bè chế giễu là “thằng Gù”, không được đi học, phải đi chăn trâu, không có bạn bè…

. Thường xuyên bị giễu cợt vì hình dáng tật nguyền.

+ Một cậu bé mạnh mẽ, giàu tình yêu thương:

. Biết bảo vệ người yếu đuối, bất hạnh

. Biết chia sẻ những đồng tiền quý giá của mình cho người bất hạnh

+ Qua lời kể của nhân vật “tôi”, cậu bé Đức hiện lên chân thực, giản dị mà để lại ấn tượng sâu sắc.

- Phát triển đoạn văn logic, thuyết phục

+ Dẫn chứng từ văn bản để minh chứng cho nhận định.

+ Thể hiện rõ suy nghĩ, cảm nhận về nhân vật Đức trong truyện ngắn “Thằng gù”.

- Đảm bảo ngữ pháp, liên kết:

+ Trình bày rõ ràng, mạch lạc, không mắc lỗi chính tả.

- Sáng tạo

+ Cách diễn đạt mới mẻ, có suy nghĩ sâu sắc về vấn đề nghị luận.

Đoạn văn tham khảo

Nhân vật Đức trong truyện ngắn Thằng gù hiện lên như một cậu bé tật nguyền, nghèo khổ nhưng mang trong mình tâm hồn mạnh mẽ và đầy yêu thương. Cậu bị bạn bè trêu chọc, gọi là “thằng Gù”, sống lặng lẽ bên lề tuổi thơ bạn bè với tiếng cười, trường lớp và trò chơi mà cậu chưa từng được tham gia. Thế nhưng ẩn sau dáng vẻ gấp khúc, bất hạnh ấy là một trái tim nhân hậu, biết cảm thông với nỗi đau của người khác. Khi chứng kiến đám đông cười cợt đứa trẻ gù trong đoàn hát rong, Đức không im lặng mà dám quắc mắt, thét lên “Đồ độc ác!”, rồi rưng rưng đặt những đồng tiền ít ỏi của mình vào chiếc mũ. Hành động ấy khiến mọi người sững sờ, lặng đi vì xấu hổ. Cậu bé Đức nhỏ bé mà can đảm, bất hạnh mà nhân ái, để lại ấn tượng sâu sắc trong lòng người đọc. Nhờ cách kể giản dị, chân thực qua góc nhìn nhân vật “tôi”, Đức hiện lên vừa đáng thương vừa đáng quý, như một ngọn lửa ấm áp sưởi lòng người giữa cơn mưa cuộc đời.