(Ngữ liệu ngoài sgk) Phở

Từ văn bản Phở (Nguyễn Tuân), anh/chị hãy viết một bài văn (khoảng 600 chữ) trình bày suy nghĩ về ý thức trân trọng và giữ gìn những giá trị văn hóa dân tộc trong đời sống hiện nay.

7/7

Từ văn bản Phở (Nguyễn Tuân), anh/chị hãy viết một bài văn (khoảng 600 chữ) trình bày suy nghĩ về ý thức trân trọng và giữ gìn những giá trị văn hóa dân tộc trong đời sống hiện nay.

0/3000 ký tự
Giải thích

Gợi ý:

- Đảm bảo yêu cầu về hình thức, dung lượng

+ Viết đúng hình thức bài văn đầy đủ ba phần Mở bài, Thân bài, Kết bài.

+ Đảm bảo dung lượng khoảng 600 chữ.

- Xác định đúng vấn đề nghị luận: Trình bày suy nghĩ về ý thức trân trọng và giữ gìn những giá trị văn hóa dân tộc trong đời sống hiện nay.

- Lựa chọn được các thao tác lập luận phù hợp; kết hợp nhuần nhuyễn lí lẽ và dẫn chứng; trình bày được hệ thống ý phù hợp theo bố cục ba phần của bài văn nghị luận. Có thể triển khai theo hướng:

* Mở bài:

- Dẫn dắt: Nguyễn Tuân là cây bút tài hoa, suốt đời đi tìm cái đẹp trong những điều bình dị của dân tộc.

- Dẫn ngữ liệu: Trong tùy bút Phở, ông viết về món ăn dân dã mà thấm đượm hồn Việt, gợi mở suy nghĩ sâu sắc về những giá trị văn hóa dân tộc.

- Nêu vấn đề: Trong thời đại hội nhập, việc trân trọng và giữ gìn những giá trị văn hóa dân tộc là trách nhiệm và tình yêu thiêng liêng của mỗi người Việt Nam.

* Thân bài:

a. Giải thích

- Giá trị văn hóa dân tộc là những tinh hoa vật chất và tinh thần được hình thành, vun đắp qua lịch sử — gồm ngôn ngữ, phong tục, nghệ thuật, ẩm thực, tín ngưỡng, lối sống...

- Trân trọng và giữ gìn nghĩa là có ý thức nhận biết, bảo vệ, phát huy những giá trị ấy trong đời sống hiện đại, không để mai một trước làn sóng văn hóa ngoại lai.

b. Phân tích, bàn luận

- Nguyễn Tuân viết về phở không chỉ như món ăn, mà như một biểu tượng văn hóa Việt Nam: bình dị, gần gũi, tinh tế, kết tinh lao động, sáng tạo và tấm lòng con người Việt.

- Qua “phở”, ông thể hiện tình yêu dân tộc sâu sắc, lòng trân trọng từng chi tiết nhỏ của đời sống — từ tiếng rao, bếp lửa, mùi hành, đến cái tên hàng phở thân quen.

=> Gợi cho người đọc nhận thức: giá trị văn hóa dân tộc không ở đâu xa, mà nằm trong từng hơi thở đời thường.

- Trong bối cảnh toàn cầu hóa hiện nay, văn hóa dân tộc đang chịu nhiều tác động mạnh mẽ: giới trẻ dễ chạy theo văn hóa ngoại, quên mất nét đẹp truyền thống.

- Giữ gìn văn hóa không chỉ là bảo tồn “cái cũ”, mà còn là làm mới, lan tỏa, ứng dụng tinh hoa truyền thống vào đời sống hiện đại.

Ví dụ: Phở Việt được quảng bá ra thế giới, trở thành biểu tượng của ẩm thực Việt Nam.

+ Trang phục, nhạc cụ, ngôn ngữ, ẩm thực... đều có thể sống mãi nếu con người biết yêu, gìn giữ và tự hào về chúng.

c. Phản đề – Mở rộng

- Đáng tiếc, vẫn còn nhiều người thờ ơ với văn hóa dân tộc, sính ngoại, coi thường truyền thống.

- Cần nhìn lại: văn hóa dân tộc chính là cội nguồn của bản sắc, mất nó là đánh mất chính mình.

* Kết bài:

- Khẳng định lại vấn đề: Văn hóa dân tộc là linh hồn của quốc gia; trân trọng và giữ gìn văn hóa là cách thể hiện tình yêu nước thiết thực nhất.

- Liên hệ bản thân: Mỗi người trẻ hôm nay cần học cách tự hào, thực hành và lan tỏa giá trị Việt trong từng hành động nhỏ — từ tiếng Việt, món ăn, đến cách sống, cách ứng xử.

- Lời nhắn: Giống như Nguyễn Tuân yêu “phở” bằng cả tâm hồn nghệ sĩ, chúng ta cũng cần yêu những giá trị dân tộc bằng cả trái tim người Việt.

Bài viết tham khảo

Nguyễn Tuân – cây bút tài hoa của văn học Việt Nam – từng nói rằng ông đi tìm “cái đẹp trong cái thật”. Và trong Phở, ông đã tìm thấy cái đẹp ấy ngay trong món ăn bình dân, thân thuộc của người Việt. Bằng những trang viết tinh tế, Nguyễn Tuân đã không chỉ miêu tả hương vị phở mà còn khơi gợi tình yêu, niềm tự hào về văn hóa dân tộc. Từ đó, ta suy ngẫm sâu sắc về ý nghĩa của việc trân trọng và giữ gìn những giá trị văn hóa Việt trong đời sống hôm nay.

Văn hóa dân tộc là kết tinh của lịch sử, của tâm hồn và trí tuệ nhân dân qua bao thế hệ. Nó hiện hữu trong tiếng nói, trong tà áo dài, trong điệu hò, món ăn, và cả trong cách người Việt cư xử với nhau. Giữ gìn và trân trọng văn hóa dân tộc nghĩa là nhận thức được giá trị của những điều ấy, sống và hành động để bảo vệ, phát huy chúng trong cuộc sống hiện đại. Nguyễn Tuân yêu phở như yêu đất nước – bởi trong bát phở ấy là hồn cốt Việt Nam: bình dị mà tinh tế, dân dã mà đậm đà nhân tình. Phở là món ăn của mọi tầng lớp, là sợi dây kết nối con người trong đời sống thường nhật, là biểu tượng cho tinh thần dân tộc – giản dị, nhân hậu và sáng tạo.

Ngày nay, trong làn sóng hội nhập, văn hóa dân tộc đang đứng trước nhiều thách thức. Một bộ phận người trẻ sính ngoại, coi thường văn hóa truyền thống, thờ ơ với tiếng Việt, món ăn Việt, hoặc coi chúng là “lạc hậu”. Thực tế ấy khiến ta càng thấm thía hơn lời nhắn của Nguyễn Tuân: chỉ khi ta biết yêu và tự hào về cái đẹp của chính mình, ta mới thật sự xứng đáng là người Việt. Giữ gìn văn hóa dân tộc không có nghĩa là khước từ cái mới, mà là tiếp nhận tinh hoa nhân loại một cách chọn lọc, đồng thời làm cho truyền thống được hồi sinh trong hình hài mới. Những nỗ lực quảng bá phở Việt, áo dài, cà phê, hoặc tranh dân gian ra thế giới hôm nay là minh chứng cho tinh thần ấy – làm sống mãi giá trị Việt Nam trong thời đại toàn cầu.

Văn hóa dân tộc là linh hồn của quốc gia. Mất văn hóa là mất cội nguồn. Mỗi người trẻ Việt Nam hôm nay cần học cách yêu và giữ lấy bản sắc của mình từ những điều nhỏ bé nhất: nói tiếng Việt đúng, ăn món Việt ngon, sống với nhân nghĩa Việt. Như Nguyễn Tuân từng trân trọng từng lát thịt chín, từng tiếng rao phở thân quen, chúng ta cũng hãy nâng niu từng nét đẹp quê hương – bởi chính những điều bình dị ấy làm nên dáng hình đất nước ngàn năm.