(Ngữ liệu ngoài sgk) Chiều thu quê hương

Từ văn bản phần Đọc hiểu, hãy viết một đoạn văn (khoảng 200 chữ) trình bày suy nghĩ, cảm nhận về hình ảnh quê hương trong đoạn thơ sau:

6/7

Từ văn bản phần Đọc hiểu, hãy viết một đoạn văn (khoảng 200 chữ) trình bày suy nghĩ, cảm nhận về hình ảnh quê hương trong đoạn thơ sau:

Chiều thu trong, lá trúc vờn đẹp quá.

Lá mía xanh nhung quạt vào mái rạ

Tiếng lao xao như ai ngả nón chào.

Hoa mướp cuối mùa vàng rực như sao,

Giếng trong lẻo, trời xanh in thăm thẳm.

Chiều thu quê hương sao mà đằm thắm!

0/3000 ký tự
Giải thích

Gợi ý:

- Đảm bảo yêu cầu về hình thức, dung lượng

+ Viết đúng hình thức đoạn văn (diễn dịch, quy nạp, móc xích…).

+ Đảm bảo dung lượng khoảng 200 chữ.

- Xác định đúng vấn đề nghị luận: Suy nghĩ, cảm nhận về hình ảnh quê hương trong đoạn thơ trích bài thơ Chiều thu quê hương – Huy Cận.

- Hệ thống ý:

+ Hình ảnh quê hương hiện lên trong bài thơ qua những hình ảnh, sự vật thân quen, gần gũi của chiều thu trên quê hương: lá trúc, lá mía, hoa mướp, giếng, trời xanh… Tất cả vẽ lên bức tranh quê hương thanh bình, yên ả, thơ mộng, lãng mạng…

+ Bức họa phong cảnh quê hương được vẽ lên bằng những từ ngữ giàu hình ảnh, ngôn ngữ gần gũi, tha thiết, lời thơ trong sáng. Sử dụng biện pháp tu từ so sánh (Tiếng lao xao như ai ngả nón chào; Hoa mướp cuối mùa vàng rực như sao)…

- Phát triển đoạn văn logic, thuyết phục

+ Dẫn chứng từ bài thơ để minh chứng cho nhận định.

+ Thể hiện rõ suy nghĩ, cảm nhận về hình ảnh quê hương trong đoạn thơ trích bài thơ Chiều thu quê hương – Huy Cận.

- Đảm bảo ngữ pháp, liên kết:

+ Trình bày rõ ràng, mạch lạc, không mắc lỗi chính tả.

- Sáng tạo

+ Cách diễn đạt mới mẻ, có suy nghĩ sâu sắc về vấn đề nghị luận.

Đoạn văn tham khảo

Đọc đoạn thơ “Chiều thu quê hương” của Huy Cận, ta như được đắm mình trong một bức tranh quê thanh bình, giản dị mà nên thơ. Chỉ với vài nét chấm phá nhẹ nhàng, tác giả đã khắc họa một buổi chiều thu trong trẻo với “lá trúc vờn đẹp quá”, “lá mía xanh nhung quạt vào mái rạ”, “hoa mướp cuối mùa vàng rực như sao”. Những hình ảnh quen thuộc của làng quê Việt Nam hiện lên qua đôi mắt tinh tế và trái tim yêu đời của người nghệ sĩ. Cảnh vật không chỉ mang vẻ đẹp tự nhiên mà còn được nhân hóa, trở nên gần gũi, gắn bó như những người bạn thân thiết. Tiếng lá lao xao “như ai ngả nón chào” khiến bức tranh quê hương thêm sinh động, chan chứa tình cảm con người. Ngôn từ thơ mộc mạc, trong sáng cùng nhịp điệu nhẹ nhàng, ngân nga như tiếng lòng thổn thức trước vẻ đẹp đất nước. Qua đó, Huy Cận không chỉ ca ngợi vẻ đẹp bình dị của quê hương mà còn gửi gắm niềm tự hào, tình yêu sâu nặng dành cho nơi chôn rau cắt rốn. Bức tranh chiều thu quê hương hiện lên đằm thắm, trong trẻo như chính tâm hồn của nhà thơ và của mỗi người Việt Nam.