(Ngữ liệu ngoài sgk) Thằng gù

Từ văn bản ngữ liệu phần Đọc hiểu, em hãy viết một bài văn nghị luận (khoảng 500 chữ) trình bày suy nghĩ về những số phận không may mắn trong cuộc sống.

7/7

Từ văn bản ngữ liệu phần Đọc hiểu, em hãy viết một bài văn nghị luận (khoảng 500 chữ) trình bày suy nghĩ về những số phận không may mắn trong cuộc sống.

0/3000 ký tự
Giải thích

Gợi ý:

- Đảm bảo yêu cầu về hình thức, dung lượng

+ Viết đúng hình thức bài văn đầy đủ ba phần Mở bài, Thân bài, Kết bài.

+ Đảm bảo dung lượng khoảng 500 chữ.

- Xác định đúng vấn đề nghị luận: Trình bày suy nghĩ về những số phận không may mắn trong cuộc sống.

- Lựa chọn được các thao tác lập luận phù hợp; kết hợp nhuần nhuyễn lí lẽ và dẫn chứng; trình bày được hệ thống ý phù hợp theo bố cục ba phần của bài văn nghị luận. Có thể triển khai theo hướng:

* Mở bài:

- Giới thiệu truyện Thằng gù và hình ảnh nhân vật Đức – đại diện cho những số phận bất hạnh trong cuộc sống.

- Dẫn dắt vào vấn đề: những mảnh đời kém may mắn vẫn hiện diện quanh ta và cần được thấu hiểu, sẻ chia.

* Thân bài:

- Luận điểm 1: Khắc họa số phận bất hạnh

+ Đức là một cậu bé tật nguyền, nghèo khổ, bị bạn bè trêu chọc, xa lánh.

+ Không được đi học, chỉ lặng lẽ chăn trâu, nhìn về phía trường với ánh mắt khao khát.

+ Hình ảnh “cái chấm đen gấp khúc” trên cánh đồng, “cái lưng gù” len lỏi giữa tiếng cười trêu chọc… gợi xót xa.

- Luận điểm 2: Tấm lòng nhân hậu, giàu yêu thương của người bất hạnh

+ Dù chịu nhiều thiệt thòi, Đức vẫn biết cảm thông với nỗi đau của người khác: bảo vệ cậu bé gù trong đoàn hát rong trước sự cười cợt của đám đông.

+ Dám lên tiếng phản kháng: “Thế mà cười được à? Đồ độc ác!” – cho thấy tâm hồn trong sáng, lương thiện.

+ Đức còn sẵn sàng chia sẻ những đồng tiền ít ỏi của mình cho những người bất hạnh hơn.

- Luận điểm 3: Liên hệ mở rộng

+ Trong cuộc sống, còn nhiều số phận như Đức: người nghèo khó, trẻ em mồ côi, người khuyết tật…

+ Họ cần sự yêu thương, cảm thông, giúp đỡ của cộng đồng để có cơ hội sống tốt đẹp hơn.

+ Lên án thái độ vô cảm, cười cợt, coi thường những người kém may mắn.

- Luận điểm 4: Bài học nhận thức và hành động

+ Hãy biết đồng cảm, sẻ chia, mở rộng tấm lòng.

+ Hành động thiết thực: giúp đỡ người khó khăn, tham gia hoạt động thiện nguyện, cư xử nhân ái.

* Kết bài:

- Khẳng định lại ý nghĩa nhân văn mà truyện Thằng gù mang đến: đánh thức tình thương và sự trân trọng đối với những số phận bất hạnh.

- Liên hệ bản thân: sống nhân ái để cuộc đời bớt những nỗi đau.

Bài viết tham khảo

Trong cuộc sống này, có biết bao số phận bất hạnh, thiệt thòi hơn người khác cả về hình hài lẫn cuộc sống tinh thần. Đọc truyện Thằng gù của Hạ Huyền, tôi đặc biệt xúc động trước nhân vật Đức – một cậu bé gù lưng, chịu nhiều đau khổ nhưng có một trái tim nhân hậu và khao khát được yêu thương. Qua đó, truyện còn nhắc nhở chúng ta về thái độ cần có trước những mảnh đời không may mắn quanh mình.

Đức xuất hiện trong truyện như một hình ảnh gợi nhiều xót xa: một cậu bé lưng gù, lên mười mà chưa từng được đi học, ngày ngày chăn trâu ngoài đồng, lặng lẽ nhìn về phía trường học với ánh mắt khao khát. Trong mắt lũ trẻ, Đức chỉ là “thằng Gù” để chúng trêu chọc, giễu cợt: “Ê, con lạc đà châu Phi”, “Tránh ra cho bà còng đi chợ”. Đức lầm lũi, lặng im chịu đựng, cúi gập người xuống, vòng qua đám đông như muốn né tránh cả thế giới. Hình ảnh cái bóng nhỏ bé, gấp khúc trên cánh đồng xanh khiến người đọc chạnh lòng thương cảm.

Nhưng trong hình hài tật nguyền ấy là một tâm hồn đẹp đẽ, giàu lòng trắc ẩn. Khi thấy cậu bé gù trong đoàn hát rong bị mọi người cười cợt, Đức đã dũng cảm quắc mắt, hét lên: “Thế mà cười được à? Đồ độc ác!” Tiếng hét của một đứa trẻ bị giễu cợt suốt đời lại là tiếng nói bảo vệ người cùng cảnh ngộ, đánh thức lòng nhân ái trong mỗi người. Không chỉ vậy, Đức còn móc túi, đặt những đồng tiền ít ỏi của mình vào chiếc mũ của cậu bé gù kia, như một cách sẻ chia với số phận khổ đau hơn cả mình. Đó là hành động đẹp nhất, lặng lẽ mà lay động lòng người.

Trong cuộc sống hôm nay, vẫn còn nhiều mảnh đời kém may mắn như Đức: người khuyết tật, trẻ em mồ côi, người nghèo khó… Họ không cần sự thương hại mà cần sự tôn trọng, đồng cảm và giúp đỡ chân thành. Mỗi chúng ta hãy biết mở rộng tấm lòng, sẵn sàng chia sẻ và hành động để mang đến cho họ cơ hội sống tốt đẹp hơn.

Truyện Thằng gù vì thế không chỉ kể về một cậu bé tật nguyền mà còn gửi gắm thông điệp sâu sắc: hãy sống nhân ái, trân trọng con người, bởi yêu thương chính là cách làm cho cuộc đời bớt đi những nỗi đau và bất hạnh.